Chương 2
Cô nói rồi mà, cô nào có vận khí tốt như vậy? Cô đã dùng hết may mắn trong đời mình từ rất nhiều năm trước.
Chỉ là năm đó, cô còn chẳng hề hay biết mà thôi.
Lời nói của người chế tác hẳn là có ảnh hưởng không nhỏ đối với Thạch Nham, anh ta suy tư một chút, sau đó nói với cô “Cô về trước chờ thông báo nhé.”
“Vâng, cảm ơn đạo diễn.”
Phương Niên mỉm cười, sau khi cúi đầu thật sâu mới xoay người bước ra cửa.
Vừa định mở cửa thì bên ngoài bất ngờ có người đẩy vào.
Người đàn ông trước mặt chải đầu bóng bẩy, ăn mặc lộng lẫy, bởi vì tất cả các mốt thời trang hiện nay đều khoác lên người, cho nên nhìn có vẻ dở dở ương ương.
Phía sau người kia là một người nữa.
Người này dáng người rất cao, mặc áo thun đen, quần iean màu xanh, giày thể thao phiên bản giới hạn toàn cầu, đội mũ lưỡi trai, vành mũ đè thấp xuống, che đi gần hết ngũ quan, nhưng vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt kia cực kỳ thanh tú.
Bước chân của anh không nhanh không chậm, hai tay thảnh thơi đút vào túi quần, mặc dù là dáng vẻ hờ hững, nhưng vẫn mang theo sức hấp dẫn chết người.
Bước chân Phương Niên dừng lại ngay lập tức, cô ngây ngẩn nhìn người đi tới, đầu óc trống rỗng.
Có những người, cho dù qua bao nhiêu năm, cho dù anh ta có thay đổi như thế nào, bạn vẫn có thể nhận ra ngay từ cái từ cái nhìn đầu tiên.
Giang Ngộ chính là một người như vậy đối với Phương Niên.
Sáu năm, cô không ngờ cuộc hội ngộ của họ sẽ đến muộn như vậy, lại còn bất ngờ thế này.
Cô đang nghĩ nên chào anh như thế nào, nhưng anh dường như không nhìn thấy cô, hoặc giả nhìn thấy rồi, nhưng chẳng qua là cảm thấy phiền chán.
Bước chân anh không ngừng lại, cứ thế lướt qua người cô, giống như một người xa lạ.
Sau lưng nhanh chóng vang lên tiếng chào hỏi nhiệt tình.
“Chào thầy Giang.”
“Thầy Giang, mời ngồi.”
Những người kia vừa rồi còn chẳng buồn nhìn Phương Niên một cái, giờ phút này giống như quần tinh ủng nguyệt , vây quanh Giang Ngộ.
“Giang Ngộ, sao cậu cũng tới đây?” Đạo diễn Thạch vui vẻ vỗ vai anh.
Mối quan hệ giữa hai người nổi tiếng là tốt, năm đó Thạch Nham giành được giải Kim Phượng cho đạo diễn có tác phẩm xuất sắc nhất, nam chính trong phim đó chính là Giang Ngộ.
Sau này cũng nhờ vào khả năng diễn xuất ưu việt trong phim, thu hoạch được nhiều giải Ảnh đế trong và ngoài nước.
“Tình cờ trao đổi hợp tác gần đây, nghe nói anh đang tổ chức casting ở chỗ này, tôi tiện đường tới xem thử, chọn được người chưa?”
Giang Ảnh đế không chỉ có khuôn mặt đẹp trai, ngay cả giọng nói cũng trầm thấp, giàu từ tính.
Trước đó, trên mạng có một hot search là “Mang thai giọng nói của Giang Ngộ”, ý là giọng nói của anh hay đến nỗi khiến lỗ tai mang thai.
“Cô bé cậu vừa gặp ở cửa không tệ, đáng tiếc danh tiếng không tốt lắm.”
“Nếu không… Tôi thay anh diễn thử với cô ấy được chứ?”
“Cậu đồng ý thì còn gì bằng.”
Thính lực của Phương Niên rất tốt, bọn họ cũng không cố tình nói nhỏ, cho nên cô nghe hết không sót câu nào.
Anh nói, muốn diễn thử với cô?
Năm đó khi chia tay, chẳng phải anh đã nói, cả đời này không muốn gặp lại?
Vậy thì, cô nên đi hay là ở lại đây?.
==================================================
Edit Cỏ lên siêu xe của Giang Triệt
Cuối cùng Phương Niên cũng không rời đi.
Cái vòng này lớn như vậy, bọn họ dù sao vẫn sẽ gặp lại nhaụ
Không phải ở đây, cũng sẽ là nơi khác.
Cho dù, anh bây giờ đã đứng đầu một cõi, khoác nhiều danh hiệu Ảnh đế trên người, bước lên thần đàn.
Còn cô, diễn viên tuyến mười tám tiếng xấu thì nhiều, fans thì ít, cũng không có lưu lượng gì.