Chương 20
“Đậu má.” Vẻ mặt Hách Phi bỗng chốc trở nên phức tạp, không thể nói rõ là khiếp sợ hay là u mê. Hắn nhìn Hình Dã hồi lâu mới bảo, “Đúng thật hả? Con mẹ nó, sao mày giấu kỹ thế, đến tao mày cũng không kể à?”
“Chẳng phải tao đã nói với mày rồi sao?” Hình Dã nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu, “Lần trước tao đã kể với mày rồi.”
“Kể bao giờ?” Vẻ mặt Hách Phi có chút mê mang, “Không phải mày chỉ bảo mày đang u mê một bàn tay à? Cũng có nhắc đến chuyện mày là gay đâu?”
“Ai bảo với mày tao là…” Hình Dã định cãi lại theo bản năng, nhưng còn chưa nói hết lời, cậu đã chợt nhận ra một điều…
Cậu mê một bàn tay.
Mà chủ nhân của bàn tay đó lại là đàn ông.
Cho nên, bây giờ cậu đã thành gay cmnr? Không đợi cậu đẽo gọt suy nghĩ cho thành hình, Hách Phi ở bên cạnh đã bắt đầu lải nhải “Tao bảo mà, Học viện Mỹ thuật của chúng ta nhiều gái đẹp như thế, vậy mà mày chẳng vừa mắt em nào, hoa khôi khoa Nhạc Kịch của Học viện Âm nhạc kế bên theo đuổi mày bao nhiêu lâu mà mày cũng chẳng lung lay, không ngờ mày loại người ta ngay từ giới tính?”
Hình Dã ngồi ngây ngẩn cả người, suy nghĩ còn đang xoay quanh nút thắt về vấn đề giới tính, Hách Phi ở bên cạnh đột nhiên vỗ đùi, thấp giọng rống lên “Đậu má.”
Hình Dã đang lạc vào cõi tiên bị hắn dọa cho giật nảy mình, quay đầu lại, chỉ thấy Hách Phi đang quan sát mình bằng ánh đầy hoài nghi.
“Con mẹ nó, động cái mày lại sờ vai sờ đùi tao, không phải là mày…”
“Là cái đầu mày ấy.” Hình Dã lập tức ngắt lời hắn.
Mắng xong còn chưa thỏa mãn, cậu lại không nhịn được mà vỗ mạnh một cái lên đùi Hách Phi. Một tiếng “bộp” chói tai vang lên, Hách Phi bị vỗ đến vừa kêu oai oái vừa xoa xoa đùi, mắng “Không phải thì thôi, mày đánh tao làm gì?”
Hình Dã lườm hắn, tức giận bảo “Giờ đã biết đấy là “đánh” rồi à? Sao không bảo là tao sờ đùi mày nữa đi.”
Ngoài mặt thì nhe răng trợn mắt nhưng trong lòng Hách Phi lại không khỏi buồn cười. Hắn lui người lại một chút, rất là ngứa đòn nói “Thẹn quá hóa giận là không được đâu, mày nói một câu mày thích anh, không chừng anh sẽ thu nạp mày đấy. Dù sao mày cũng là một trong những đóa hoa đẹp nhất trường ta, bỏ qua vấn đề giới tính thì cũng có thể khiến anh đây nở mặt nở mày.”
Lý Miêu Miêu đang cúi đầu chơi di động ở bên cạnh chầm chậm nói “Trai thẳng giả gay, có ngày thiên lôi đánh chết.”
“Ai thèm chơi gay với nó.” Hình Dã lộ vẻ ghét bỏ, “Tao thà tìm đại Hoàng ở lầu dưới còn hơn.”
Hách Phi cười ha ha “Khẩu vị của mày nặng như thế à, thôi thôi.”
“Gà , gà ở chỗ nào?” Vương Thần uống đến nỗi đỏ mặt tía tai, xoa xoa thắt lưng đứng dậy, to mồm nói, “So, ợ… so tài đứng phố, cả cái Học viện Mỹ thuật Văn Dương này có ai qua mặt được chụy đây? Chụy còn chưa lên tiếng, ai dám tự nhận mình là gei Đem lồng nhốt gà của chị tới đâyyyy.”
Chơi chữ Gay và gà trong tiếng Trung là cơ và kê, hẳn ai cũng biết rồi .
Hình Dã nhìn người đang nổi điên trên bàn, đứng dậy đi tới cạnh cửa, thuận tay lấy cái mũ rộng vành của mình ném qua “Nhanh lên, đi bắt gà đi.”
Vương Thần bắt được cái mũ, lập tức chụp lên đầu Ôn Nghi Niên “Ấy Gà của tao chạy đâu mất rồi ”