Chương 11
Đột nhiên, then cửa chuyển động, một thân ảnh màu đen đi đến, hắn lẳng lặng mà đi đến trước giường, hai tròng mắt cực kỳ nghiêm túc mà nhìn khuôn mặt Dư Uyển Tình . Rồi sau đó cúi người xuống , tay phải phủ lên gương mặt thiếu nữ , tinh tế mà miêu tả từng đường nét trên khuôn mặt cô .
Dư Uyển Tình buồn ngủ , trong mông lung cảm giác được có thứ gì cọ vào mặt mình , ngứa,lông mi thật dài run nhè nhẹ, chậm rãi mở mắt ra , đập vào mắt chính là một cái đầu phóng đại, sợ tới mức theo bản năng há mồm muốn kêu cứu, lại bị nam nhân , tay mắt lanh lẹ mà bịt kín miệng.
Hương vị quen thuộc đầy dũng mãnh xông vào mũi, nháy mắt đã trở nên rõ ràng .
Diệp Tử Sâm Là hắn
Dư Uyển Tình hoảng loạn mà giãy giụa lên, trong miệng phát ra tiếng "Ô ô" , không quan tâm, nam nhân đem thân thể của cô gắt gao mà khóa trụ, không thể nhúc nhích.
Trong bóng đêm, giọng nói trầm thấp của Diệp Tử Sâm chậm rãi vang lên
"Nếu em muốn làm cho bọn họ nhìn thấy bộ dáng này, thì liền tiếp tục kêụ"
Ngữ điệu có chút thanh lãnh, thiếu nữ nhịn không được run lập cập. Đúng vậy, nếu là làm cho những người đó nhìn đến bộ dáng này, chỉ sợ cô sẽ chết thực thảm, nghĩ như vậy, mà từ bỏ giãy giụa.
Nam nhân nhìn ra Dư Uyển Tình thỏa hiệp, chậm buông lỏng tay ra.
Được thả tự do Dư Uyển Tình từng ngụm từng ngụm thở phì phò, chất vấn nói "Nửa đêm, anh tới phòng em làm gì?"
Diệp Tử Sâm nghe được thanh âm đầy nũng nịu của cô, đôi mắt tối sầm lại, thuận tay bắt lấy tay Dư Uyển Tình, kéo đến dưới háng của mình, ngữ điệu có chút ngả ngớn lên "Bảo bối, ban ngày em thoải mái , nhưng anh còn không có sảng khoái đâu, nó chính là nhớ em đến đau vô cùng."
Dư Uyển Tình chạm đến chỗ cứng rắn kia, thân mình cứng đờ, giây tiếp theo nghe Diệp Tử Sâm nói, xấu hổ đến gương mặt hồng hồng . Nháy mắt cảm giác có chút phỏng tay, muốn thu hồi tay lại , nhưng lại bị hắn gắt gao ấn
trụ, gấp đến độ cô nói không nên lời lên
"Anh...... Anh lưu manh...... Hỗn đản, buông tôi ra "
Diệp Tử Sâm cúi đầu để sát vào môi đỏ của cô, âm thanh khàn khàn , gợi cảm chậm rãi vang lên
"Ân, anh là hỗn đản, hận không thể lập tức đem em ăn vào trong bụng hỗn đản."
Môi mỏng của Diệp Tử Sâm hơi hơi đụng chạm đến đôi môi đỏ mọng của Uyển Tình , lại tiếp tục mở miệng
"Bảo bối, em biết, em như bây giờ , có biết bao nhiêu mê người không ?"
Cuối cùng một câu, ở trong căn phòng tối tăm , có vẻ phá lệ ái muội, Dư Uyển Tình theo bản năng mà nghiêng đầu tránh .
Nhưng tay cô còn bị Diệp Tử Sâm khống chế đặt ở nơi đó của hắn , hắn lại nói ra những lời này một phen , trời ạ Như vậy quá phạm quy
"Bảo bối, giúp anh hai a......"
Vừa dứt lời, Diệp Tử Sâm nắm tay cô bắt đầu chậm rãi trên dưới động. Dư Uyển Tình rõ ràng cảm giác được nơi đó lại thô to thêm một vòng, cô không thể tin tưởng mà mở to hai mắt, quay đầu, đối diện đôi mắt đen như mực của Diệp Tử Sâm
"Anh ...... Anh " sao lại có thể như vậy.
Nam nhân nhìn qua đã hiểu sự kháng cự của cô, chỉ là hơi hơi cười khẽ một tiếng, ngay sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ đầy tinh tế của cô mà hút duẫn.
Dư Uyển Tình nhịn không được mà mở miệng rên rỉ , Diệp Tử Sâm nhân cơ hội này , nhanh chóng chui vào trong miệng của cô , mút lấy cái lưỡi, cùng nó chơi đùa triền miên .