⬅ Trước Tiếp ➡

Dư Uyển Tình kinh hoảng mà ngẩng đầu nhìn Diệp Tử Sâm , hốc mắt tràn đầy nước mắt, khóc cầu
"Không cần, anh hai, không cần như vậy được không, em sợ, cầu xin anh."
Nhìn thiếu nữ khóc đến thật đáng thương, Diệp Tử Sâm  duỗi tay vuốt ve  gương mặt cô, ôn nhu ma xát
"Ngoan, anh sẽ không làm tổn thương em."
Nói xong bóp chặt eo của cô , dục vọng chống giữ ở cửa mật huyệt ma xát lên, lại cúi xuống khóa trụ cánh môi cô, thân mật triền miên mút vào đầu lưỡi Dư Uyển Tình .
Trong miệng bị khuấy đảo , dưới thân cũng không ngừng lại mà bị ma xát, gò ngực non mềm dán lên bộ ngực đầy rắn chắc , lạnh băng của Diệp Tử Sâm , cọ xát vào nhau, độ ấm dần dần lên cao.
Mỗi một lần đụng chạm đến tiểu huyệt, tiểu huyệt đều nhịn không được phun ra một lượng lớn mật dịch, dính ướt cả côn thịt của nam nhân .
Một cổ cảm giác khác thường chưa bao giờ từng có đang trải rộng toàn thân, tiểu huyệt bị dục căn ma xát mà thoải mái cực kỳ, Uyển Tình cầm lòng không được  mà ôm lấy đầu anh, hai chân quấn lên eo hắn, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ sung sướng ,
thậm chí chủ động ngẩng đầu, liếm mút đầu lưỡi Diệp Tử Sâm .
Diệp Tử Sâm cảm thấy kinh hỉ Dư Uyển Tình mà đáp lại hắn , một cỗ xúc động xông lên càng là nhanh hơn đẩy nhanh tốc độ thọc vào rút ra của mình.
Dư Uyển Tình nhịn không được ưỡn  về phía sau ,  nhân tách ra khỏi môi Diệp Tử Sâm , nhả ra một sợi chỉ bạc, trong miệng phát ra  tiếng kêu
"A a a...... Thật nhanh...... Nha...... A...... Muốn ra tới...... Tiểu huyệt thật thoải mái......"
Nam nhân nhìn đến bộ dáng này của cô, đỏ mắt, phát cuồng nhanh hơn tốc độ, "Bảo bối, chờ anh cùng nhaụ"
Diệp Tử Sâm tốc độ càng lúc càng nhanh, một cổ tinh dịch đặc sệt bắn ra , hoa tâm bị tinh dịch đột nhiên bắn vào vừa , nhịn không được hét lên "Ngô a...... Muốn ra, ra tới......" Ngay sau đó đột nhiên phun ra một cỗ dâm dịch trong suốt .
Dư Uyển Tình thở hổn hển, thân thể vẫn còn không ngừng rung động, giống như chưa lấy lại được tinh thần sau cao triều, mắt mê man, cánh môi khẽ nhếch, đôi tay như cũ ôm chặt lấy Diệp Tử Sâm  không buông.
===== =====
Đến khi Dư Uyển Tình lấy lại tinh thần , thì đã bị Diệp Tử Sâm bỏ vào bồn tắm, ánh đèn chiếu lên thân thể của cô, người vừa cao trào giờ lại càng thêm phấn nộn , ở trên cổ cùng ở ngực cô đều chi chít dấu hôn , da thịt vốn dĩ là trắng mịn , giờ nhìn vào quả thực là dọa người .
Dư Uyển Tình đột nhiên ngẩng cao đầu không kịp phòng bị mà thu hết thân thể trần trụi của Diệp Tử Sâm vào mắt, đi xuống dưới  là nam căn thâm đen , thô to , hình ảnh này quá mức dọa người , gương mặt cô nhanh chóng mà nhiễm đỏ ửng, nhanh chóng che mặt lại, mở miệng giọng nói sau cao trào hơi khàn khàn
"A...... Anh ...... Anh cái người lưu manh, như thế nào không mặc quần áo a? Nó như thế nào...... Như thế nào lại cứng lên a."
Trên đầu truyền đến tiếng cười sung sướng của Diệp Tử Sâm
"Ha hả, bảo bối, nào có tắm rửa còn mặc quần áo ?"
Nói xong, cũng tự động bước vào bồn tắm, đem Dư Uyển Tình  ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng cắn  lỗ tai cô , tiếp tục mở miệng
"Bảo bối, em cảm thấy một lần có thể thỏa mãn anh sao?"
1
Theo lời nói của hắn,  gương mặt Dư Uyển Tình càng đỏ,  đôi mắt nâng lên trừng mắt với Diệp Tử Sâm , mới vừa nói ra một tiếng
"Anh....." Liền phát hiện chính mình giờ  khắc này đang trần trụi mà còn bị hắn ôm vào trong ngực, cả kinh cuống quít giãy giụa kêu lên,


⬅ Trước Tiếp ➡