⬅ Trước Tiếp ➡

Dư Uyển Tình cảm giác thân thể mình càng ngày càng nóng, càng ngày càng không thể khống chế được chính mình , chỗ sâu trong tiểu huyệt  càng ngày càng ngứa, thật nghĩ muốn đồ vật gì đó  hung hăng cắm vào, nghĩ như vậy , cô vội vàng mà bắt lấy côn thịt dưới thân đang không ngừng  quấy rối , muốn nhét vào , lại cố tình vào không được, gấp đến độ cô mồ hôi đầy đầu, thấp giọng mà khóc lên
"Ngô a...... Thật là khó chịu, rất ngứa, tiểu huyệt rất  ngứa, ô ô, muốn...... Ân a...... Anh hai  cho em...... Tiểu huyệt chịu không nổi a......"
Diệp Tử Sâm thở dài, "Ngoan, đừng nhúc nhích, sẽ bị thương em."
Nói xong duỗi tay ngăn cản động tác của cô, Dư Uyển Tình  không chiếm được cái để thỏa mãn mình , sốt ruột mà ngẩng đầu, nhìn con ngươi đen như mực của Diệp Tử Sâm , ủy khuất ba ba mà rớt nước mắt, vươn đầu lưỡi phấn nộn ra liếm môi mỏng của hắn, muốn được đến thỏa mãn
Diệp Tử Sâm giờ phút này giống con thú ngoan ngoãn của cô , cả trái tim đều mềm nhũn, chỉ cần cô hạ lệnh muốn hắn làm, hắn hiện tại đều có thể cho cô.
Diệp Tử Sâm hơi hé miệng , Dư Uyển Tình vội vàng mà chui vào trong miệng hắn , mút lấy đầu lưỡi của hắn, học theo bộ dáng hút của hắn.
Diệp Tử Sâm bị Dư Uyển Tình  khiêu khích mà cả người nóng lên, động tác trên tay nhanh hơn , cúi đầu dụ dỗ
"Ngoan bảo bối, kêu ta ông xã, liền cho em ."
Vốn bị dục vọng chi phối , lúc này căn bản nghe không rõ lời nói của hắn, tiểu huyệt vừa ngứa mà vừa  muốn  làm cô phát điên, theo bản năng mà nghe theo dâm đãng  kêu
"Ân a...... Ông xã, muốn...... Ngô a, tiểu huyệt thật ngứa, ông xã  cho em......"
Nghe được câu trả lời theo ý mình, Diệp Tử Sâm cũng không hề để cô đợi lâu, vươn ngón trỏ dính hỗn hợp dâm thủy chảy ra , "Phụt " một tiếng cắm đi vào, tiểu huyệt ngừng ngứa, thỏa mãn mà híp hai tròng mắt dựa vào trong lòng ngực Diệp Tử Sâm ,  ngón chân thoải mái mà thả lỏng xuống dưới.
Diệp Tử Sâm nhìn bộ dáng này của cô , đỏ mắt, liền nói chuyện đều hạ lưu
"Tiểu tao hóa, nói, hiện tại dùng ngón tay thao em chính là ai?"
Thiếu nữ nghe được nam nhân nói, mở miệng ủy khuất mà biện hộ "Ngô a...... Em không phải tiểu tao hóa, ân a...... Thật thoải mái......"
"Còn nói không phải tao hóa, ân?"
Diệp Tử Sâm rút ngón tay ra đặt ở trước mặt cô,
"Xem đọng nhỏ của em chảy ra đâm thủy , đệ làm ướt hết ngón tay anh ."
Ngón tay rời khỏi  tiểu huyệt, tiểu huyệt lại trở nên trống không , không ngừng phun chất lỏng trong suốt, Dư Uyển Tình gấp khó dằn nổi mà vặn vẹo mông, thấp giọng khóc thút thít
"Ân a...... Tiểu huyệt rất  ngứa, ngô ~ em là tiểu tao hóa, hừ ân...... Cầu xin anh mau cắm vào ...... A nha......"
Bộ dạng dâm đãng này Diệp Tử Sâm đều thu vào trong mắt, ánh mắt tối sầm lại, lại không chịu thỏa mãn cô,
"Nói làm cái gì cắm vào động nhỏ?"
Dư Uyển Tình  nhắm chặt con ngươi, hai mày nhíu chặt vào nhau , khuôn mặt nhỏ ủy khuất cực kỳ,
"A...... Ngón tay, muốn ngón tay, ô ô...... Thật là khó chịụ"
Diệp Tử Sâm  vươn đầu lưỡi liếm láp ở cổ cô, đem cái cổ vốn dĩ loang lổ dấu vết , lại tăng thêm , mới thấp giọng mở miệng hỏi
"Muốn ngón tay ai, bảo bối chỉ cần em nói ra, liền cho em."
===== =====
Dư Uyển Tình nhịn không được đem đầu ngửa về phía sau, theo bản năng vươn lưỡi phấn hông ra liếm liếm cánh môi,
"Ân...... Muốn ,ngón tay anh."


⬅ Trước Tiếp ➡