Tiếp ➡

Lạc Yên đang xem hình ảnh camera hành lang khách sạn trên ipad.
Đã hơn hai mươi phút kể từ khi Trần Giai Oánh đỡ Ngôn Tuấn vào phòng.
Trong cốt truyện gốc, sau khi uống say, nam chính không kiềm chế được mà ôm hôn nữ chính, người có vài nét giống với bạch nguyệt quang.
Nữ chính giật mình hoảng loạn, đấm đá loạn xạ, ngược lại kích thích du͙c vọng chinh phục của đàn ông.
Nụ hôn cưỡng ép nóng bỏng của nam chính tóe lửa như quẹt diêm.
Bất tri bất giác, hai người cởi đồ lăn lên giường.
Cô phải đi bắt gian rồi.
Lạc Yên xách bình giữ nhiệt thướt tha đi tới quầy lễ tân khách sạn.
Cô rất xinh đẹp, trong vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa còn toát lên sự xâm lược và xa cách khó cưỡng.
Để chiều theo sở thích của chồng sắp cưới, cô luôn trang điểm và ăn mặc theo hướng dịu dàng đằm thắm, khiến nhan sắc vốn có bị lu mờ đi vài phần.
Là vợ sắp cưới của Ngôn Tuấn, nhân viên của khách sạn bảy sao thuộc quyền quản lý của Thịnh Yến không ai không biết Lạc Yên.
Cô nói đã hẹn với Ngôn Tuấn sẽ đến tìm anh ta, nếu anh ta vẫn chưa về thì đợi ở trong phòng.
Trước đây cũng từng có tình huống tương tự, lễ tân trực tiếp đưa thẻ dự phòng của phòng tổng thống chuyên dụng của Ngôn Tuấn cho cô.
Nhìn vào mắt đối phương, Lạc Yên dịu dàng nói cảm ơn.
Giọng nói êm ái dịu dàng, đôi mắt chứa ý cười lăn tăn, khiến người ta không khỏi cảm thấy thân thiết.
Lễ tân lập tức đỏ mặt.
Nghe nói đại tiểu thư nhà họ Lạc ngang ngược tùy hứng, hễ không vừa ý một chút liền cáu gắt, nhưng trông dáng vẻ hoàn toàn không phải vậy.
Đi tới trước cửa phòng, Lạc Yên đưa tay quẹt thẻ.
Ting.
Cửa phòng mở ra.
Cô thoáng khựng lại, sau đó bước chân đi vào phòng.
Trong phòng trang trí xa hoa, thảm trải sàn lông cừu, sofa bằng da thật, đồ gia dụng gỗ son, chỉ riêng căn phòng tiếp khách đã rộng hơn phòng bình thường gấp mấy lần.
Từ trong phòng ngủ đang mở cửa truyền ra tiếng khóc nỉ non của phụ nữ.
Lạc Yên đi theo âm thanh, đập vào mắt là quần áo vương vãi khắp sàn.
Hình ảnh chói mắt giống như một tia sấm sét, khiến gương mặt Lạc Yên lập tức trắng bệch.
Cô khó mà tin được, lẩm bẩm như chất vấn
“Các người… đang làm gì?”
Giọng nói run rẩy giống như nốt nhạc nhập bừa, làm nhiễu loạn vần điệu mà nữ chính đang tự do phát huy.
Trần Giai Oánh nghiêng đầu nhìn thấy Lạc Yên, kinh hãi la lên một tiếng.
Cô ta hoảng loạn bò mấy bước, chật vật ngã xuống đất.
Co quắp lại bên đầu giường, đồng thời kéo tấm chăn mỏng che lên người.
Cô gái trẻ có vẻ ngoài thanh thuần xinh đẹp, đáng thương động lòng người.
Khóe mắt ngấn lệ, run rẩy thu mình lại, khủng hoảng và ấm ức nhìn Lạc Yên.
Trông đáng thương như thể bị cưỡng ép, vô cùng bất lực.
Người đàn ông ngẩn người, lúc này mới quay người lại.
Anh ta rất cao, vai rộng eo thon, cơ bắp săn chắc, trên da phủ một lớp mồ hôi mỏng, vô cùng quyến rũ.
Lạc Yên thầm chậc một tiếng, không hổ là nam chính, body rất đẹp.
Khuôn mặt điển trai của Ngôn Tuấn ửng đỏ một cách bất thường.
Phản ứng hơi chậm, tựa như không phải say rượu đơn thuần.
Sau sự mông lung ngắn ngủi, lý trí bỏ đi đã quay về, Ngôn Tuấn làm rõ tình hình hiện tại.
Trải qua mấy năm chinh chiến trên thương trường, anh ta gặp chuyện nhưng không xốc nổi giống như người trẻ.


Tiếp ➡