⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người chuyển dời đến dưới chân núi Tu Duyên. Dưới chân núi có một gian tứ hợp viện (1) cũ nát đến không tưởng, nơi này vốn là nơi ở của các thôn dân trụ, hiện giờ cỏ cây mọc thành cụm, muỗi bay loạn, cảnh tượng hoang vắng, nhưng cũng là căn nhà duy nhất dưới chân núi phù hợp cho họ ở.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tứ hợp viện: hay còn được gọi là "Tứ hợp phòng", là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc. Nhà Tứ hợp viện được xây bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính. Bốn nhà đều bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện.
Mấy người đạo sĩ không bị thương hợp lực kéo người bệnh vào trong phòng. Có mấy người vỡ đầu chảy máu, thần chí không rõ, các trưởng lão phải vận nội lực, trấn an linh hồn của bọn họ.
"Phương trượng!"
Ngoài cửa, hai tiểu đạo sĩ đang nâng một khối thi thể lớn tuổi vẫn còn nguyên thanh kiếm cắm trên lồng ngực. Sát khí trong thất tinh kiếm đã khiến vong hồn của vị trưởng lão này hồn phi phách tán.
Trúc Đàm trưởng lão đã chết, bị yêu hồn tự tay giết chết.
Hiện giờ, thân thể già nua nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt, đôi mắt trợn trừng, tóc trắng xoá, nằm im không nhúc nhích, thật sự là cực kỳ thê thảm.
Sáu vị trưởng lão đang yên lặng đả tọa bên ngoài căn tứ hợp viện hoang tàn, nhìn tử trạng chết không nhắm mắt của lão ta, đều cảm thấy run sợ. Người tiếp theo bị giết sẽ là ai, không ai dám trả lời câu hỏi này.
"Hiện giờ việc đã đến nước này, chúng ta đều không thoát khỏi can hệ, yêu hồn đã có quan hệ với đồ đệ của Tĩnh Đình ngươi, vậy ngươi cũng nên đi thuyết phục đồ đệ của mình, chúng ta lại liên hợp lại một lần nữa để giết nó!"
Tĩnh Đình tĩnh tọa tại chỗ, nhắm mắt không nói chuyện.
Hoằng Hậu hừ lạnh: "Chẳng lẽ là đạo quán của ngươi bị thiên lôi đánh sập rồi, nên cũng không còn tâm trạng đối phó với yêu hồn? Hiện giờ biến thành như vậy, còn không nghĩ xem là sai lầm của ai!"
"Không phải ta không có tâm trạng đối phó với yêu hồn." Tĩnh Đình mở mắt, giọng nói già nua vẫn tràn ngập nghị lực và sự kiên định: "Chẳng hay các vị ở đây có đã nghĩ ra một chủ ý vẹn toàn nào sao? Đồ đệ của ta ở trong tay yêu quái đã dữ nhiều lành ít. Lần trước lợi dụng con bé để đâm chết yêu hồn cũng không thành công."
"Hiện giờ thực lực của chúng ta đã không bằng lúc trước, tùy tiện hành động chỉ có kết cục bỏ mạng."
"Vậy ngươi có ý gì! Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi không chờ chết, xem yêu ma mang tai họa cho nhân gian!"
Ánh mắt Tĩnh Đình trống rỗng, ngẩng đầu nhìn nửa ngọn núi xa xa đã bị chẻ làm đôi, lo lắng sốt ruột nhắm mắt lại: "Việc cấp bách trước mắt chính là, ta muốn cứu đồ đệ của ta ra trước."
Hoằng Hậu như vừa nghe được một câu chuyện hài hước nhất thế gian.

⬅ Trước Tiếp ➡