Bốn Mùa Yêu Dài
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Lần này anh động vào chiếc rương bị khóa của cô, nhưng không mở ra, ngăn tủ khóa trên bàn sách cũng bị kéo ra, đoán chừng anh đã tìm kiếm một vòng, không ngờ cuốn nhật ký lại đặt trên bàn chứ không cất đi.
Dương Liễu nhét nhật ký trở về trong ngăn tủ, nhẹ nhàng khóa lại, vừa mới rút chìa khóa ra thì nghe thấy tiếng bước chân của anh, đợi anh tiến vào cô mới nhét chìa khóa vào giữa hai quyển sách.
Dương Lâm có phần mất tự nhiên dạy dỗ cô: "Sữa bò."
Cô tiếp nhận, uống từng ngụm một, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, cô phát hiện ánh mắt của anh đảo qua nơi cất chìa khóa.
Dương Liễu cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồng, lúc trả lại chiếc cốc, tay cô còn cọ qua lòng bàn tay anh.
Dương Lâm hơi rũ mắt, không nói một lời mà rời đi.
Dương Lâm không muốn dòm ngó chuyện riêng tư của cô.
Nói đúng hơn, trước khi tới nơi này, giữa bọn họ không có bất cứ điều gì riêng tư. Căn nhà nát ban đầu ngay cả cửa WC cũng không có, chỉ có một chiếc giường sạch sẽ để bọn họ ăn ngủ, lúc nào bọn họ cũng ở cạnh nhau. Huống chi Dương Liễu lớn lên trong tay anh, anh cũng không cố ý nhìn xem cô thích gì, che giấu điều gì, bởi vì quá mức tự nhiên, có khi anh sẽ bỏ qua việc cô là nữ sinh.
Anh vẫn luôn nghĩ về lý do Dương Liễu muốn tự sát. Anh cho rằng có thể bởi vì vấn đề từ bố mẹ, áp lực học tập, hoặc chuyện gì khác.. có lẽ cô kết giao bạn trai, rồi bị tổn thương.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bộ não cằn cỗi của Dương Lâm chỉ có thể suy nghĩ được mấy lý do như vậy, anh bắt đầu lo sợ về cái chết của Dương Liễu, trước kia mỗi lần cô đổ bệnh, anh cũng lo lắng như thế.
Dương Liễu có thể rời khỏi anh để đạt được hạnh phúc, nhưng anh tuyệt đối không cho phép cô chết.
6h anh tan làm trở về nhà, lần đầu tiên anh bước vào phòng cô với lương tâm cắt rứt và sự xấu hổ, như thể đang đối mặt với kẻ thù. Anh muốn tìm ra đáp án từ nhật ký của cô hoặc thứ gì đó tương tự, nếu không anh cũng không thể nghĩ ra biện pháp khác. Tìm trái tìm phải, cuốn nhật ký nằm nghiêng ở chính giữa, bên cạnh còn có một cây bút bị che nửa.
Ở trong lòng anh, từ trước đến nay Dương Liễu luôn quên đông quên tây, có lẽ là quên cất đi.
Mở đầu cuốn nhật ký là ngày tháng và thời tiết, nội dung là "Anh trai đã tặng tôi cuốn sổ nhật ký này". Sau đó hơn một tháng không viết được gì, tiếp theo "Tôi không quấn khăn quàng cổ, bị ho khan phát sốt, anh trai rất tức giận, phạt tôi ăn rất nhiều cháo trắng", còn có một chút chuyện râu ria, lúc cô thật sự không vui sẽ viết Dương Lâm thế này thế kia, phải tới lần sau mới gọi anh trai.
Dương Lâm lật qua lật lại, không có gì kỳ lạ, chỉ cảm giác cuộc sống của cô khá đơn điệu, tựa như đều nói về anh, đột nhiên không biết giữa hai người bọn họ rốt cuộc là ai đang xoay chuyển quanh ai.
Đọc xong, anh khôi phục nguyên trạng cho chiếc bàn, ngồi lặng yên hai phút, anh vẫn không rõ lý do cô tự sát.

⬅ Trước Tiếp ➡