⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Dục Thần gật đầu cười, rồi lúc anh bước ra khỏi phòng Thường Sở, vừa đóng cửa lại, nụ cười dịu dàng kia trên mặt anh dần biến mất.
Cái ánh mắt Mộ Sơ Tình nhìn Cố Dĩ An kia, đó đã từng hoàn toàn thuộc về anh.
Đôi mắt vừa trong vừa sáng, lúc nhìn anh luôn mang theo sự quý mến và thẹn thùng nồng đậm, khóe miệng hơi cong lên, dáng vẻ linh hoạt, ngọt như ngâm mật.
Anh lúc đó vậy mà có cảm giác ưu việt trước nay chưa từng có, anh yêu ánh mắt này của cô nhất. Mà hiện giờ, anh lại có một xung động muốn hủy ánh mắt này đi!
Tay cầm tay nắm cửa nắm chặt lại, tiếp sau đó lại là một tiếng than nhẹ.
Ba năm, anh cho rằng thời gian có thể làm phai nhạt đi tất cả.
Nhưng bắt đầu từ lúc nhìn thấy cô, anh đã biết rằng, đó là điều không thể.
Sự chấn động mà cô mang tới cho anh, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy khó bề tưởng tượng.
Phục thù!! (1)
Sinh nhật của Diệp Vận được tổ chức ở nhà cũ của nhà họ Thịnh.
Cánh cổng trạm khắc bằng đá hoa, mặt đất lát đá hoa với hoa văn cổ điển theo phong cách châu Âu cùng màu. Cái sân hơn 300 mét vuông, ở giữa là một đài phun nước hình hoa, ánh đèn nhiều màu sắc lấp lánh xen lẫn nhau.
Ở cổng người đi qua đi lại, xe sang chiếc này nối chiếc kia.
Mộ Sơ Tình lại lần nữa tới nơi này, nhìn biệt thự hào hoa trước mặt, khó tránh khỏi có cảm giác như đã cách mấy đời.
Rắc rối hôn nhân của cô và Thịnh Dục Thần, cũng là vào ngày này của ba năm trước, cũng là lúc vén ra bức rèm...
“Sơ Tình...”
Cố Dĩ An khoác cái eo mảnh của cô, giọng điệu hơi lo lắng.
Mộ Sơ Tình ngẩng đầu cười xin lỗi với anh ta. “Đi thôi!”
Cố Dĩ An gật đầu.
Bữa tiệc đã bắt đầu từ sớm, Cố Dĩ An đứa ở cửa cùng Mộ Sơ Tình một lúc lâu.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Mộ Sơ Tình thở dài, gật đầu, cô giơ tay, chậm rãi khoác cánh tay của Cố Dĩ An, bước vào trong sảnh bữa tiệc.
Đèn đỏ rượu xanh, vô cùng náo nhiệt.
Hôm nay, Thường Sở mặc một bộ váy dài đuôi cá ôm người màu đỏ thẫm, trên khuôn mặt tinh tế được trang điểm vô cùng đậm vì phối hợp với bộ đồ màu đỏ, má đỏ ửng, môi đỏ chót, kẻ mắt tinh tế.
Lúc trước cô ta đều luôn hướng theo vẻ đẹp thuần khiết, còn hôm nay cô ta lại gấp gáp muốn thể hiện cái mặt thành thục, gợi cảm của cô ta với mọi người.
Thường Sở trước giờ đều tỉ mỉ, trang điểm cũng không khoa trương, cái khí chất được bồi dưỡng từ nhỏ kia cũng có thể đè ép được trang điểm của cô ta hôm nay.
Chỉ là cô ta tựa như cũng quá gấp gáp, sân nhà hôm nay là Diệp Vận...
Lúc này Thường Sở đang tao nhã khoác tay của Thịnh Dục Thần, vẻ mặt xinh đẹp, nụ cười ngọt ngào, cử chỉ đẹp đẽ trong đoàn người như thoi đưa quả thật khiến người ta rất yêu thích.
Tối nay, Thịnh Dục Thần vẫn mặc bộ vest Armani màu đen, thắt một cái cà vạt cao cấp màu đỏ sẫm, vô cùng tuấn tú, khí chất nổi bật. Chỉ là lúc này anh lại hơi nhíu mày, giữa chân mày nhăn lại đường không kiên nhẫn nhàn nhạt.
“Wow...”
Người phụ nữ gần Thịnh Dục Thần và Thường Sở nhất bỗng kinh ngạc hô lên một tiếng, bịt miệng, mặt kinh ngạc nhìn ra cửa phòng tiệc.
Thịnh Dục Thần ngẩng đầu nhìn, ánh mắt nhanh chóng lóe lên, bỗng nắm chặt lấy ly rượu trong tay, cau mày, đáy mắt u ám.
Người xuất hiện ở trước cửa không phải ai khác, mà đúng là Cố Dĩ An và Mộ Sơ Tình.
Cố Dĩ An mặc một bộ vest màu trắng lộng lẫy, đường may tinh xảo, cắt gọt vừa người, khuy măng sét vàng trắng, nơ màu xanh nhạt, tôn lên dáng người thon dài lại đẹp đẽ của Cố Dĩ An.
Đôi mắt anh ta đen láy dịu dàng, sống mũi cao thẳng thanh tú, khóe miệng có ý cười, nụ cười như mặt trời ấm áp, khí chất cao nhã lại cao sang.
Thật giống như Hoàng tử cao quý tao nhã trong truyện cổ tích.
Ánh mắt mọi người hơi ngẩn ngơ, rồi lại không thể không chú ý tới người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh anh ta.
Người phụ nữ mặc một bộ váy dài quây ngực vân cá ôm người màu xanh quyến rũ. Có mấy sợi dài rũ xuống giữa không trung, lay động như tinh linh theo động tác tao nhã của cô. Vạt váy xẻ ra ở ngoài chân trái, loáng thoáng lộ ra cái chân dài vừa thon vừa trắng của cô.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ tô một lớp trang điểm màu đào tinh tế, môi hồng trơn tru, làn da trắng ngần, mi mắt như tơ.
Lúc đưa mắt nhìn, cặp mắt xinh đẹp của Mộ Sơ Tình không hẹn mà chạm vào cặp mắt tuấn tú vừa sâu thẳm lại vừa như thợ săn kia của Thịnh Dục Thần.
Tim Mộ Sơ Tình thắt lại một cái, tất cả cảnh tượng dừng lại vào buổi tối mấy hôm trước. Anh cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cuối cùng lại biến thành ác quỷ, suýt nữa khiến cô lại lần nữa trở thành vật trong túi của anh...
Phục thù!! (2)
Cô khoác tay của Cố Dĩ An, không tiếng động nắm chặt lại, trong nháy mắt, Mộ Sơ Tình lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, chuyển tầm mắt tới bên cạnh người đàn ông, nhìn người phụ nữ đang căm hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm cô.
Mộ Sơ Tình bỗng cong môi cười, xem ra tối nay sự có mặt của cô cũng được lắm.
Ánh mắt của Cố Dĩ An nhàn nhạt nhìn một vòng quanh phòng tiệc, dường như không tìm được người muốn tìm. Anh ta cúi đầu ghé vào cái tai lung linh của Mộ Sơ Tình nói gì đó, Mộ Sơ Tình cười như hoa, gật đầu với anh ta, khoác tay của Cố Dĩ An chậm rãi đi về phía Thịnh Dục Thần và Thường Sở.
Thịnh Dục Thần nhìn Mộ Sơ Tình tao nhã, tự tin bước về phía anh, dáng người uyển chuyển, cao quý, lộng lẫy.
Anh trước giờ chưa từng nghĩ tới, người phụ nữ thuần khiết, sạch sẽ, hay làm nũng với anh năm đó lại biến trở nên xinh đẹp thành thục, bóng dáng thướt tha như vậy.
Đôi mắt của Thịnh Dục Thần hơi híp, khóe miệng nhè nhẹ, khe khẽ, cong lên cực kỳ nhỏ, trong mắt có ánh sáng mờ mịt lướt qua.
Bốn người đối diện nhau, tám mắt nhìn nhau!!
Cố Dĩ An khẽ cong môi, đưa quà trong tay cho Thịnh Dục Thần, âm thanh dịu như nước. “Chúng tôi không tìm thấy cô đâu, Dục Thần, cậu nhận thay đi!”
Thịnh Dục Thần nhấc mày, gật đầu, có người hầu tiến tới nhận lấy.
Cố Dĩ An cong mày, cười giơ tay với Thịnh Dục Thần.
“Xin chúc mừng cậu trước, sắp cưới được... người đẹp. Chúc hai người hạnh phúc, đầm ấm, răng long đầu bạc!”
Thịnh Dục Thần nhìn người từng là bạn thân trước mặt này, vì người phụ nữ bên cạnh anh ta bây giờ mà xích mích với anh, ba năm chưa từng nói một câu hẳn hoi.
⬅ Trước Tiếp ➡