Nụ cười trên mặt Tưởng Thương cứng lại.
Lam Thiến "Không muốn?"
Trong bầu không khí này, tɾong h0àn cảnh này, câu không muốn của Tưởng Thương nghẹn ở cổ họng, căn bản không nói ra được.
Hoặc nói cách khác, anh căn bản không dám nói ra.
Sợ rằng mình chỉ cần nói sai một câu, Lam Thiến sẽ trở mặt.
Tưởng Thương vẫn quỳ, nghiến răng nói "Muốn."
Lam Thiến nghiêng người đến gần, trêu chọc nói "Sếp Tưởng, giữ gìn nam đức."
Những ngày Tưởng Thương ở huyện Trường Lạc, có thể nói là nước sôi lửa bỏng.
Diễn xuấtcủa Tô Mạt quá chân thật.
Đặc biệt là khi có mặt Tần Thâm.
Rất nhiều lần khiến anh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ướt đẫm lưng áo.
Anh sống hơn ba mươi năm, lần đầu tiên biết thế nào là "thân bất do kỷ".
Tô Mạt h0àn toàn coi anh là công cụ, hơn nữa còn là tận dụng͟͟ triệt để.
Khi thì xách túi, khi thì đưa đón, thái quá nhất, còn diễn cảnh ôm ấp trước mặt Tần Thâm.
Lần thứ N diễn, Tô Mạt chê anh toàn thân cứng đờ, mỉa mai nói "Anh có thể kính nghiệp một chút được không?"
Tưởng Thương ngẩng đầu nhìn Tần Thâm đang thu mình lại thành một chấm nhỏ trên lầu, không nhịn được cau mày hỏi "Có cần phải diễn nghiêm túc như vậy không?"
Tô Mạt cười lạnh "Nếu không, lỡ bị phát hiện thì sao?"
Tưởng Thương "Tôi cảm thấy ở khoảng cách này, người bình thường rấtkhó nhìn ra thật giả."
Tô Mạt "Nhưng anh trai anh không phải người bình thường."
Tưởng Thương "..."
Tô Mạt lại nói "Diễn cho tốt, nếu diễn tốt, lát nữa tôi sẽ nói tốt vài câu về anh trước mặt Lam Thiến."
Tưởng Thương "Em đang uy hiếp tôi?"
Tô Mạt thản nhiên thừa nhận "Đúng vậy, không rõ ràng sao?"
...
Cứ như vậy, hai người diễn kịch suốt một tuần.
Ngay khi Tưởng Thương sắp không chịu nổi nữa, Tần Thâm vào một buổi tối nào đó, gõ cửa phòng anh.
Tưởng Thương vừa mới kết thúc cuộc gọi vide0 với Lam Thiến, nghe thấy tiếng chuông cửa, mặc áo ch0àng tắm đi ra mở cửa.
Khoảnh khắc cửa phòng mở ra, anh còn chưa kịp nhìn rõ người đứng ngoài cửa là ai, một luồng gió nắm đấm đã ập thẳng vào mặt anh.
Tưởng Thương không kịp tránh, xương gò má hứng trọn một đấm.
Không đợi anh đứng vững, cú đấm thứ hai liền tiếp tục giáng xuống.
Tưởng Thương không phải người luyện võ, nhưng là người thừa kế của nhà họ Tưởng, cũng từng luyện tập qua.
Người bình thường bị hai đấm như vậy, mười phần thì tám chín phần sẽ ngã xuống.
Nhưng anh sau hai cú đấm, không những không ngã, còn tránh được cú đấm thứ ba.
Khi đứng vững, cũng nhìn rõ người trước mặt.
Là Tần Thâm.
Tưởng Thương cau mày "Anh."
Tần Thâm không nói gì, khí thế lạnh lẽo.
Tưởng Thương "Em không muốn ra tay với anh."
Giọng Tần Thâm lạnh như băng "Cậu không cần phải ra tay với tôi, chịu đòn là được."
Nói rồi, Tần Thâm lại tiến lên, túm lấy cổ áo anh, trực tiếp đẩy anh vào tường.
Trong chuyện này, Tưởng Thương h0àn toàn là người bị hại.
Chỉ là có một số lời anh không thể nói ra.
Thấy Tần Thâm lại chuẩn bị ra tay, Tưởng Thương vừa phản bác vừa lên tiếng "Anh không buông bỏ được Tô Mạt, thì đi nói thẳng với cô ấy, hai chúng ta cạnh tranh công bằng, anh tìm tôi có ích gì?"
Không nhắc đến Tô Mạt thì còn đỡ, nhắc đến Tô Mạt, mắt Tần Thâm đỏ ngầụ
Tần Thâm lạnh giọng nói "Không phải cậu nói với tôi cậu thích Lam Thiến sao? Bây giờ lại là chuyện gì?"