Cố Vi Lan nhìn thấy tên người gọi là Công tước Ứng, cô vô thức hạ thấp giọng bấm nút nghe.
“Trợ lý Cố, Ứng Ngộ ở Tinh cầu Tư Phổ thế nào rồi?”
Cô nhẹ giọng đáp “Hiện tại Quan chỉ huy đang giám sát việc ở khu mở rộng, quá trình xây dựng trạm trung chuyển tiến hành rấtthuận lợi, xin Công tước yên tâm.”
Đầu bên kia tinh đïện không hiểu sao im lặng một lúc.
Có vẻ Công tước Ứng cũng không ngờ một người lạnh nhạt và ngạo mạn như Ứng Ngộ lại chịu an phận ở Tinh cầu Tư Phổ làm việc nghiêm chỉnh. Nhưng dù sao đi nữa, ông cũng tin Cố Vi Lan sẽ không lừa mình.
Công tước Ứng chậm rãi nói “Nếu vậy thì tốt. Tổng thống lần này để nó tới Tinh cầu Tư Phổ công tác, chủ yếu cũng là để hạ bớt chút nhuệ khí của nó. Cô dã ở bên cạnh nó lâu như vậy, chắn hẳn cũng nhận ra rồi, đôi khi Ứng Ngộ làm việc quá độc lập không chịu nghe ai. Đợi khi xử lý xong chuyện trạm trung chuyển, cô nhớ khuyên nó quay về phủ Công tước một chuyến.”
Cố Vi Lan không cho đó cũng là cấp trên, còn cô chỉ là một trợ lý đặc biệt bên cạnh anh mà thôi.
Nhưng Công tước Ứng đã nói như vậy thì cô cũng không tiện từ chối, chỉ có thể tạm thời đáp “Tôi hiểu rồi, Công tước.”
Sau khi ngắt kết nối tinh đïện, Cố Vi Lan quay lại giường, tranh thủ mở màn hình xem qua mấy email công việc gửi từ Bộ quân sự ở Tinh cầu Số Một.
Một lúc sau, thấy thời gian cũng đã khuya, cô liền tắt đèn đắp chăn chuẩn bị đi ngủ.
Phòng bên kia đang im lặng đến bất thường, khiến cô tưởng rằng Ứng Ngộ uống thuốc xong thì đã lăn ra ngủ mất.
Cho đến khi cô lại nghe thấy một tràng gõ cửa giữa lúc đang mơ màng.
Cố Vi Lan bị tiếng đập cửa thình thịch đánh thức, cuối cùng cô đành phải uể oải mở mắt ngồi dậy, lê bước xuống giường ra mở cửa.
Cố Vi Lan rấthoài nghi Ứng Ngộ là đang cố tình. Không hiểu sao lần nào cũng phải chờ đến lúc cô ngủ say thì lại mò tới gây rối.
Cô vốn định nhân cơ hội này nói với vị cấp trên dăm ba câu đạo lý cho rõ ràng, nhưng không ngờ ngay lúc cửa vừa mở ra, câu nói của cô đã tức thì kẹt lại nơi khóe miệng.
Bởi vì người đàn ông đang đứng trước cửa...
Anh đang ôm gối đứng đó, nhưng đã không còn vẻ thản nhiên như đêm trước. Lúc này đôi mắt Ứng Ngộ đang hoe đỏ, đôi môi mím chặt lại, các ngón tay khẽ cào lên cánh cửa như đang dò xét phản ứng của cô. Cả người anh từ trên xuống dưới toát ra một vẻ đáng thương muốn xỉụ
Thấy cô mở cửa, ánh mắt ươn ướt của anh còn lập tức bám lấy không buông, nhìn chằm chằm như thể cô là chiếc phao cứu mạng cuối cùng.
Thế rồi cô bỗng dưng nghe thấy một giọng nói mang the0 nghẹn ngào nhỏ xíu vang lên “Bảo Bảo, anh nhớ em lắm.”
Cố Vi Lan nhìn anh, sững người hồi lâụ Dáng vẻ lúc này của Ứng Ngộ rõ ràng là giống hệt đêm hôm đó.
Khi cô còn chưa kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì thì người đàn ông trước cửa bỗng nhiên nhẹ nhàng hít vào một hơi, sau đó khẽ nấc nhè nhè, gần như là đang ấm ức mà nhịn không được. Phía sau anh, cái đuôi hình tam giác cũng đang khẽ run lên the0 nhịp.
Cảm giác như chỉ vì cô không lập tức lên tiếng đáp lại mà anh đã bị tổn thương sâu sắc lắm vậy.
"Anh…" Cố Vi Lan nhìn dáng vẻ sắp khóc đến nơi của anh mà đầu óc tự nhiên lại rối tung rối mù, h0àn toàn không biết nên làm gì mới phải.
Giọng cô đã mềm hẳn đi, thực sự chẳng thể cứng rắn nổi, cô chỉ đành nhỏ nhẹ dỗ dành anh “Vậy em cùng anh quay về phòng trước, có được không?”
Ai ngờ vừa nghe thấy cô muốn dẫn mình quay lại phòng riêng, hai cái sừng nhỏ trên đầu Ứng Ngộ lập tức cụp xuống, vẻ mặt anh bất chợt ủ rũ như chú chó lớn vừa bị vứt bỏ.