⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe được tin tức đó, "Bắc Bắc" yên lặng không tiếng động rời đi, quay lại phòng của mình.
Ngày hôm sau liền tự sát.
Sau khi Bắc Bắc nói với Chu Thịnh xong, anh trầm mặc thật lâu, đưa tay ra xoa xoa tóc cô, đem người ôm vào trong lòng, thấp giọng nói "Bây giờ có hối hận không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc giật mình ngây ra một lúc, lắc đầu "Không."
Không có gì phải hối hận, ngược lại cô cảm thấy may mắn khi rời khỏi Đồng gia.
"Không hối hận." Bắc Bắc thấp giọng nói "Chu Thịnh, em cảm ơn anh rất nhiềụ"
Bất kể là Bắc Bắc hiện tại hay Bắc Bắc lúc trước, có lẽ bọn họ rất biết ơn Chu Thịnh đã cho bọn cô cuộc sống như bây giờ, tuy cô không biết tại sao Chu Thịnh lại yêu cầu cô kết hôn với anh, nhưng bây giờ không thể nói, quyết định này vô cùng chính xác.
Chu Thịnh bật cười, cúi đầu nhìn cô "Ngốc, cảm ơn anh cái gì, lúc trước anh còn khiến em phải tự sát." Nói rồi, Chu Thịnh đưa tay ra xem cổ tay Bắc Bắc, dấu vết rất nhạt, nhưng nó vẫn tồn tại ở đó.
Ngón tay Chu Thịnh nhẹ xoa, vết chai ở bàn tay chạm vào, có chút ngứa ngáy.
"Còn đau không?"
Bắc Bắc lắc đầu, "Không đaụ" Ở cổ tay đã không còn cảm giác gì.
Chu Thịnh thấp giọng ừ một tiếng, dịu dàng nói "Bất kể về sau có chuyện gì, cũng không cho phép em làm những chuyện ngu ngốc này."
Bắc Bắc bật cười, cong môi nói "Em biết rồi." Cô sẽ không làm hại bản thân mình nữa, hiện tại mạng sống đối với Bắc Bắc vô cùng quan trọng.
Bắc Bắc ngước mắt, nhìn Chu Thịnh "Anh không hỏi em có biết mẹ ruột của mình là ai sao?"
Chu Thịnh ừ một tiếng "Em không biết."
Bắc Bắc sửng sốt, cười khổ "Đúng vậy." Cô không biết, hôm đó sao dám nghe nhiều, lúc sau Bắc Bắc liền về phòng, đến chuyện mẹ của mình là ai, cô hoàn toàn không dám hỏi, thậm chí cô cũng không dám cho những người ở Đồng gia biết, bản thân cùng mọi người không giống nhaụ
Chu Thịnh hôn lên khóe môi của cô, an ủi "Cho dù bố mẹ em là ai, em chỉ cần nhớ kỹ em là vợ của anh."
Nghe vậy, Bắc Bắc bật cười, mắt cong cong nhìn anh "Anh không lo lắng người nhà anh sẽ biết sao?"
Chu Thịnh hừ một tiếng "Bọn họ không thèm để ý chuyện này."
Bắc Bắc nghiêng đầu suy nghĩ, giống như vậy thật, Chu gia đối với chuyện này, quả thật không quan tâm lắm, tuy chỉ ở chung một thời gian ngắn, nhưng Bắc Bắc rất ấn tượng với mọi người ở Chu gia, so với Đồng gia thì tốt hơn nhiềụ
Hai người nán lại bên đường lúc lâu, về nhà đã quá giờ ăn.
Bắc Bắc đói không chịu được, Chu Thịnh nhìn cô bất đắc dĩ, vội vàng gọi cơm hộp về nhà, lúc sau ăn xong, Bắc Bắc mới cảm thấy bản thân được sống lại.
"Chu Thịnh."
"Hử?"
"Buổi tối không đi."
Chu Thịnh nhướng mày, kinh ngạc nhìn cô "Em chắc không, không phải nói muốn gặp bạn bè của anh sao?"
Bắc Bắc suy nghĩ một lúc, dạ một tiếng "Để lần sau đi, dù sao vẫn còn có cơ hội."
"Muốn ở nhà nghỉ ngơi?"
"Dạ."
Chu Thịnh đối với chuyện này không có ý kiến, "Cũng được, chờ em nghỉ ngơi tốt, chúng ta lại đi ra ngoài chơi."
Bắc Bắc bật cười, cong cong mắt nhìn anh "Ngày mai anh vẫn nên đến công ty đi làm."
Chu Thịnh "......"
Buổi chiều, hai người đúng là ở nhà nghỉ ngơi, chuyện gì cũng không làm, cực kì lười biếng.

⬅ Trước Tiếp ➡