⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta dừng lại, ngạc nhiên nhìn nhân viên công tác đứng bên cạnh “Cô nói sáng nay ai đến đây.”
“Mã đạo, còn dẫn hai người khác đến nữa.”
Trần Lam nhướng mày, kinh ngạc nói “Tại sao Mã đạo lại đến đây?”
Người nọ lắc đầu “Không biết, nhưng mà Mã đạo đến chắc để trò chuyện với Lưu đạo.”
“Vậy hai người kia là ai?”
Trong đó có một người nhỏ giọng nói “Không quen, nhưng mà tôi thấy Mã đạo đối xử với hai người đó hơi đặc biệt, còn kêu Bắc Bắc tiếp hai người đó, nghe là Chu lão phu nhân gì đó, hình như là họ Chụ”
Cô ta nhỏ giọng thì thầm, hoàn toàn không chú ý lời mình vừa nói ra khiến sắc mặt Trần Lam bao nhiêu khó coi.
Trần Lam hơi ngẩn người ra, không tin hỏi lại “Chu lão phu nhân? Lớn tuổi đúng không?”
“Hình như vậy, tóc đều bạc hết, nhưng nhìn qua vẫn còn rất trẻ, hơn nữa nhìn rất hiền lành.”
Trần Lam khựng lại, hạ giọng hỏi “Vậy người còn lại thì sao?” Trong đầu cô ta xuất hiện một suy nghĩ hơi khó tin, nhưng nghe nhân viên công tác nói vậy, cô cảm thấy rất có khả năng.
Cái người mà Mã đạo gọi là Chu lão phu nhân..... Trong giới không có nhiều người.
“Người kia tương đối trẻ, bà ấy kêu người lớn tuổi hơn là mẹ, hơn nữa bà ấy còn mặc quần áo của nhãn hiệu nào mới ra ấy, nhìn qua là biết người nhà giàụ”
Nghe vậy, sắc mặt Trần Lam bình thường gật đầu “Bọn cô có chụp lại không?”
“Không có, không chụp được.”
Tràn Lam cười cười, vỗ vai nhân viên bên cạnh nói “Sáng nay vất vả rồi, tôi đi trang điểm cái đã.”
“Lam tỷ đi đi, cố lên nhé.”
Trần Lam mỉm cười, “Ok.”
Cô ta đi vào cùng trợ lý của mình, trong đây không có ai, Trần Lam đen mặt đi vào, cô ta quay mặt nhìn trợ lý của mình, trầm giọng “Cô đi tìm hiểu một chút, hai người đên lúc sáng là ai.”
Vẻ mặt trợ lí ngây ngốc, không hiểu Trần Lam muốn biết gì, nhịn không được hỏi “Lam tỷ làm sao vậy?”
Trần Lam mấp máy môi, thần sắc không kiên nhẫn “Nói cô đi hỏi thì đi đi, nếu có hình ảnh càng tốt, xác định thân phận.”
Ngữ khí của cô ta không tốt, mỗi lần cô ta tức giận, trợ lý luôn thấy sợ hãi, nghe thấy lời này vội vàng đáp “Vâng, Lam tỷ bình tĩnh, em lập tức đi hỏi.”
“Ừ.”
Trợ lý tìm hiểu rất nhanh, Trần Lam vừa trang điểm xong, trợ lý đã hổn hển quay về.
Cô ta ngập ngừng, nhỏ giọng nói “Đợi lát nữa.”
“Dạ.”
Trần Lam thay quần áo xong liền đi ra ngoài với trợ lý, vừa ra khỏi cửa, Trần Lam bảo trợ lý nói chuyện.
“Nghe nói sáng nay đúng là họ Chu, còn về thân phận không rõ ràng lắm, nhưng thái độ của Mã đạo đối với hai người đó rất lạ, với lại em có một tấm hình chụp hơi mờ.”
Trần Lam nhướng mày, “ Đưa cho tôi.”
Trợ lý vừa lấy được tấm ảnh này từ nhân viên công tác, đưa cho Trần Lam xem.
Khi thấy ảnh chụp ba người, trong mắt Trần Lam xuất hiện tia u ám, cô ta cắn môi, trả lại điện thoại cho trợ lý, giọng điệu bực bội nói “Gửi ảnh này qua cho tôi.”
Trợ lý sửng sờ, vội vàng trả lời “Dạ Lam tỷ.”

⬅ Trước Tiếp ➡