⬅ Trước Tiếp ➡
"Khỏe ạ, mẹ yên tâm đi, ban ngày con qua trông bà ấy, tình trạng bà ấy đang chuyển biến tốt rồi."
Mẹ Chu gật đầu "Mẹ nghe nói bộ phim này cải biên the0 chuyện xảy ra lúc trước à?"
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu "Một phần thế ạ, sở dĩ Lê Mẫn viết kịch bản này là vì em gái mình, nhưng cũng muốn nâng cao ý thức cảnh giác của mọi người, muốn nhiều người chú ý đến việc như thế này hơn. Để những chuyện buôn bán trẻ em không xảy ra nữa. Ít nhất có người lớn chú ý thì có thể giảm thiểu sự cố xảy ra."
Mẹ Chu gật đầu, nhìn Bắc Bắc nói "Gần đây mẹ có ý nghĩ này muốn nói với con."
"Vâng." Bắc Bắc nghe.
Thật ra ý tưởng của mẹ Chu rấtđơn giản. Nhà họ Chu vốn thường làm từ thiện, nhưng mà rấtít việc liên quan đến buôn bán trẻ em, nhưng giờ mẹ Chu muốn kêu gọi sự chú ý của nhiều người hơn, mình cũng có thể cung cấp nhiều trợ giúp hơn cho những đứa trẻ đó, chẳng hạn như cùng tìm kiếm người có con bị mất tích, cung cấp nhân lực và tiền. Tuy nhiên, đây là một công trình rấtlớn, vậy nên phải quy hoạch từ từ.
Sau khi nghe xong, Bắc Bắc chỉ cảm thấy quá tốt.
Cô không nói nhà họ Chu có thể kiếm tiền hay thế nào, nhưng điểm xuấtphát thì tốt thật. Nếu được hiện thực hóa thì sẽ giúp ích lớn cho những đứa trẻ bị lạc người nhà. Không phải gia đình nào cũng có tiền và thế như nhà họ Lê, tìm kiếm Lê Miên mà không lo về vấn đề tài chính. Trong hiện thực có rấtnhiều gia đình cuộc sống không dễ dàng, vậy nên nếu nhận được trợ giúp thì việc tìm kiếm sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiềụ
"Vâng, nếu mẹ nghĩ xong thì đến lúc đó, nếu có thể, mẹ cho con tham gia cùng nhé." Cô nghĩ nghĩ nói "Trước đó con còn nói với Chu Thịnh, muốn làm ít chuyện cho các vùng núi còn nghèo khó bằng cách quyên góp hay gì đó."
Mẹ Chu gật đầu "Hoàn toàn có thể, chúng ta sẽ chú ý các khu vực này nhiều hơn, chỉ cần tin thật, chúng ta cũng có thể mở dự án khác, tiến hành giúp đỡ mấy đứa nhỏ."
Bắc Bắc đáp vâng "Dạ." Cô nhìn mẹ Chu, chân thành nói cảm ơn "Cảm ơn mẹ."
Mẹ Chu cười cười, nhìn Bắc Bắc mà môi cong cong "Thật ra là Chu Thịnh nhắc mẹ đấy, chắc nó thấy mẹ dạo này rảnh rỗi nên đưa ra chủ ý cho mẹ." Bà cười cười "Nhưng mẹ biết chắc là vì con muốn làm vậy nhưng Chu Thịnh sợ con quá mệt nên tìm mẹ hỗ trợ."
Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn ra một lát, nhìn vào mắt người đứng cách đó không xa, cười mỉm nói "Vâng, đúng ạ."
Cô từng nói với Chu Thịnh, nhưng Bắc Bắc chưa từng nghĩ tới, Chu Thịnh sẽ tìm mẹ Chu hỗ trợ, chỉ vì một tâm nguyện của cô.
Người đàn ông này rốt cuộc đã tặng cho cô bao nhiêu niềm vui bất ngờ?
Buổi tối ngủ lại ở nhà họ Chu, rửa mặt xong, Bắc Bắc và Chu Thịnh nằm trên giường, cô nằm tɾong lòng Chu Thịnh, suy xét vài chuyện.
Ngoài cửa sổ gió rấtlớn, thổi ma͙nh nhánh cây tɾong vườn tɾong đêm, làm chúng rung xào xạc.
Bắc Bắc chớp mắt nhìn Chu Thịnh, nghĩ nghĩ rồi gọi "Chu Thịnh."
"Hả?" Chu Thịnh dời mắt khỏi tài liệu, chuyển sang nhìn Bắc Bắc, cúi đầu nhìn cô "Sao thế? Buồn ngủ à?"
Bắc Bắc lắc đầu, mở to mắt nhìn Chu Thịnh, hỏi "Anh nói với mẹ chuyện đó khi nào thế, chuyện mà em muốn làm ấy."

⬅ Trước Tiếp ➡