⬅ Trước Tiếp ➡
Anh dừng một chút, mang Bắc Bắc đi về phía trước, đến cửa hàng đối diện, Bắc Bắc sửng sốt, "Không phải chúng ta mua rồi sao?"
"Mua thêm một chút, dù sao cũng không ngại nhiềụ"
Đồng Bắc Bắc bối rối, lấy chút lý trí còn sót lại của mình, an ủi Chu Thịnh, "Nhưng cũng không cần nhiều như vậy, tôi dùng không hết."
Chu Thịnh dừng chân, quay đầu nhìn cô, "Bắc Bắc?"
"A?"
"Không dùng hết cũng không sao, dù sao tôi cũng có rất nhiều tiền."
Bắc Bắc "......"
Cô nhớ đến kiếp trước, ăn uống cũng là vấn đề lớn, lại nhìn đến bộ dáng hiện tại, đột nhiên cảm thấy có chút không tin được.
Có phải ông trời thấy cô sống vất vả, nên cố ý cho cô thay đổi thân phận, gả cho một người đàn ông có tiền.
Lúc cô còn đang sửng sờ, Chu Thịnh đã kéo cô đi vào trong.
Vừa vào, ánh mắt của nhân viên cửa hàng liền sáng lên nhìn hai vị kim chủ. Những người làm việc trong trung tâm thương mại này đều có ánh mắt quan sát, vừa nhìn liền có thể biết được khách hàng nào có tiền hay không có.
Hai tay Chu Thịnh cầm hai cái túi lớn, đều mua ở cửa hàng đối diện, mà quần áo của hai người mặc đều là hàng hiệu, tuy không biết là nhãn hiệu gì, nhưng vẫn có thể nhận ra đồng hồ Vacheron Constantin trên cổ tay của Chu Thịnh.
Đồng hồ Vacheron Constantin Có nhiều kiểu mình chỉ lấy một vài cái cho các bạn biết.
Huống chi, khuôn mặt của người đàn ông kia, nhìn rất quen thuộc, khoảng thời gian trước mỗi ngày đều xuất hiện trên Weibo, tổng tài tập đoàn Chu thị, Chu Thịnh.
Tuy người phụ nữ bên cạnh không quen, nhưng chỉ cần đi cùng Chu Thịnh, đều không thể coi nhẹ.
Mọi người nghĩ, vội vàng mỉm cười, "Hoan nghênh quý khách."
Chu Thịnh giơ tay chỉ poster bên ngoài, "Lấy son môi giống bên ngoài, tôi muốn xem."
"Vâng, ngài chờ một lát."
Bắc Bắc nhíu mày, nhìn về phía Chu Thịnh, "Tôi không cần mua."
Chu Thịnh nhướng mày nhìn cô, "Không thích."
"Không phải." Là con gái sao không thích chứ, chẳng qua cô thấy rất lãng phí, vừa mơi mua một hộp son có mười hai thỏi trong đó, hiện tại còn mua, Bắc Bắc cảm thấy rất nhiềụ
Chu Thịnh cười nhẹ, ghé vào tai cô, thanh âm tê dại, có chút mê người, "Nếu không phải không thích, vậy cứ mua." Anh dừng một chút, bổ sung một câu, "Mua nhiều một chút, đến lúc đó tô cho tôi xem."
Nháy mắt, mặt Bắc Bắc liền đỏ lên.
Cô vẫn biết Chu Thịnh đối với mình, có thể khác một chút, nhưng đây là lần đầu tiên, Chu Thịnh nói với cô những lời ái muội như vậy.
Trong nháy mắt, cô không biết phản ứng như thế nào.
Về phần Chu Thịnh, lúc này cũng ý thức được mình nói cái gì, anh quay đi chỗ khác, lỗ tai có chút phiếm hồng, nhỏ giọng nói, "Mua nhiều một chút, về sau còn dùng."
Bắc Bắc liếc mắt nhìn hai lỗ tai của anh, cảm thấy có chút buồn cười, nháy mắt một chút lúng túng kia liền biến mất.
Cô nhỏ giọng đáp ứng, "Được."
Điều này không thể giải thích được, Bắc Bắc lại có thêm một hộp son môi TF , 50 cây, lúc sau khi mua xong, cô rất vui vẻ, con gái đối với son môi, vĩnh viễn không ngại nhiềụ 14thfebruary Hẳn 50 cây = .
Son môi TF
Chu Thịnh nhìn vẻ mặt của cô, cười khẽ, "Rất vui sao?"
"Cũng không tệ lắm."
Chu Thịnh ừ một tiếng, duỗi tay xoa tóc cô, "Vui vẻ là tốt rồi." Anh thầm ghi nhớ trong lòng, xem ra về sau, vẫn nên mang cô đi mua sắm nhiều hơn một chút, làm cô vui vẻ.
"Đi mua tiếp những thứ khác."
Bắc Bắc không còn cách nào, chỉ có thể đi theo Chu Thịnh.
Đi dạo một vòng xuống dưới, quần áo và giày, toàn bộ đều mua thêm một lần nữa, vì không thể xách hết được, ngoại trừ mỹ phẩm và đồ trang điểm, còn lại đều được giao đến nhà.
Một chuyến đi mua sắm này, có thể nói thu hoạch được rất nhiều,
Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, Chu Thịnh nhìn về phía Bắc Bắc, hỏi, "Về nhà hay cùng tôi đến công ty?"
"Tôi có thể đến công ty sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡