⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Vũ Hân sắc mặt thay đổi "Yến tiên sinh, lời này của anh là có ý gì? Vừa rồi anh không phải hỏi phu nhân của anh sao? Chuyện này nguyên nhân và kết quả, anh hẳn là rấtrõ ràng..."
"Ừm, rấtrõ ràng."
"Vậy Yến Tổng sẽ để cho tôi đi? Yến Tổng, hôm nay không định cho ta một lời giải thích sao?" Hồ Vũ Hân không dám lớn giọng với Yến Triều , khí thế bà ta thật yếu ớ khi đứng trước mặt Yến Triềụ
"Ngày mai luật sư sẽ liên lạc với bà. Vì Hồ phu nhân cảm thấy bất mãn thì chúng tôi sẽ phân chia lại quyền giám hộ của Yến văn Hoành một cách chính thức hơn."
Hồ Vũ Hân sốt ruột, vội vàng đứng dậy đi về phía Yến Triều “Cố Tuyết Nghi rốt cuộc đã nói cái quái gì tɾong đïện thoại?”
“Cô ấy nói sẽ không đưa Yến văn Hoàng cho bà.”
Không đưa?
Cô ấy nói không đưa, Yến Triều liền nghe sao?
Hồ Vũ Hân dường như đã nghe thấy một câu nói đùa nào đó.
"Rõ ràng là cậu muốn đem Hoành Hoành nắm tɾong tay Cậu muốn đem Hoành Hoành nuôi phế Cậu đường đường ℓà Yến tổng, sẽ nghe the0 lời Cố Tuyết Nghi sao? Ha " Hồ Vũ Hân tức giận đến bật cười.
Sau đó cô nghe thấy Yến Triều khẽ gật đầu, chậm rãi nói “ ừm, tôi nghe cô ấy nói.”
Hồ Vũ Hân ......
Hồ Vũ Hân tức giận đến mức lao tới, định chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn.
Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, hai vệ sĩ bước vào bế bà ta ra ngoài.
"Tôi sẽ đi tìm Cố Tuyết Nghi Tại sao cô ta lại cướp con trai tôi ?" Hồ Vũ Hân tức giận chửi rủa, không để ý đến bộ váy trên người mình "Buông ra, tôi tự mình rời đi."
Hồ Vũ Hân vẫn muốn không mất mặt, không dám ở Yến Thị làm loạn.
Đi tới Cố Tuyết Nghi?
Yến Triều cúi đầu liếc nhìn danh sách cuộc gọi trên đïện thoại.
Cố Tuyết Nghị 1 .
Nửa giờ sau, Hồ Vũ Hân nhận được đïện thoại nói rằng anh cả của bà ta đang bị bọn cho vay nặng̝ lãi đánh đập và phải nhập viện.
Hồ Vũ Hân sửng sốt.
Lấy đâu ra cho vay nặng̝ lãi ?
Anh cả của củabà ta sau lưng gia đình đã đi vay nặng̝ lãi?
Hồ Vũ Hân vội vàng đến bệnh viện, không thể phân thân để tìm Cố Tuyết Nghi.
Về phần đoàn làm phim, Yến Văn Gia vừa mới quay xong.
Anh ta và Tôn Quân Nghĩa đồng thời đến chào Cố Tuyết Nghi.
"Chị dâụ"
"Cố tiểu thư".
Cố Tuyết Nghi gật đầu, nhìn Tôn Quân Nghĩa trước "Lúc trước người đưa Tôn đạo diễn đi dự tiệc là ai? Tôn đạo diễn có thể để lại thông tin liên lạc của người đó cho tôi được không?"
Tôn Tuấn Nghĩa có chút bối rối, nhưng anh lập tức lấy thông tin liên lạc ra và đưa cho Cố Tuyết Nghi.
Yến Văn Gia có chút không vui.
Sau khi Cố Tuyết Nghi lấy xong, cô cầm một túi đồ ăn nhẹ bên cạnh đưa cho Yến Văn Gia.
Vẻ mặt không vui của Yến Văn Gia biến mất, anh liếm môi hỏi “Đây là cái gì?”
“Mua ở cửa hàng tiện lợi.”
Yến Văn Gia đặt tất cả chúng ôm vào lòng anh.
người không biết còn tưởng rằng anh đang ôm giữ một vật bảo nào đó.
"Tôi đi trước." Cố Tuyết Nghi đứng dậy.
“Nhanh như vậy?” Yến Văn Gia dừng lại.
"À, chị chỉ đến để đưa cho em một thứ thôi."
"đưa cho em?"
"Ừm."
"Ồ " Yến Văn Gia mím môi dưới, khuôn mặt u ám củal anh trở nên khác lạ.
Cố Tuyết Nghi xoay người đi ra ngoài, liền có một người phụ nữ trung niên vội vàng bước vào.

⬅ Trước Tiếp ➡