⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt của Yến Triều dừng lại một giây, và thậm chí miệng anh cũng đầy vị chua chát.
Cả hai không trò chuyện quá lâu vì cả hai đều có việc khác tɾong tay.
Ngày hôm sau, Yến Triều đến bệnh viện.
Người Tống gia nhìn thấy anh đều sửng sốt, không ngờ người đầu tiên đến thăm lại chính là Yến Triềụ
Ngoài con dâu Tống gia đang ngồi tù, phía dưới còn có một kẻ hèn nhát.
Cô ta nhìn dáng người cao lớn của Yến Triều, có chút cảm kích nói “Không ngờ lúc này Yến tổng ngược lại càng có tình nghĩa hơn…”
Yến Triều nhịn không được mà cười khẽ một tiếng.
Sau đó cùng với tống gia đi vào phòng bệnh.
Tống Thừa Đức vừa nhìn thấy yến Triều, tức giận đến mức căng thẳng cả người, nhưng lại không thể phun ra được lời nào vì có miệng ông ta đang cắm ống.
Yến Triều kéo ghế, chậm rãi ngồi xuống.
Anh hơi nghiêng người về phía trước nói “Vẫn là đáng tiếc, không nghĩ tới Tống tổng nhanh như vậy mà đã không được Tôi vẫn còn đang mở mắt nhìn cho rõ Tống gia suy sụp như thế nào đấy."
"Ồ... ô..." Tống Thừa Đức tɾong cổ họng phát ra một tiếng phẫn nộ.
."Tống gia không được lắm, Tống tổng đã chết, như vậy sẽ không có người kế thừa. Tôi đến thăm Tống tổng, bọn họ còn vội vàng không ngừng mà đứng ở cửa nghênh đón tôi vào tɾong rồi.
Tống Thừa Đức càng tức giận hơn, còn trừng mắt nhìn về phía Yến Triềụ
Trong khoảng thời gian này, ông ta đã chịu đựng đủ khổ sở mà Yến Triều gây ra.
Yến Triều giơ tay vỗ vỗ vai Tống Thừa Đức, sau đó mới hạ thấp giọng, cúi người lại gần nói “Nhưng...mà thà rằng Tống tổng đây chết sớm hơn một chút, nếu muộn hơn, Tống tổng sẽ càng lại khó chịu hơn.. ."
“Ngày mà ông tổ chức thọ yến.” Giọng nói của Yến Triều đột nhiên trở nên lạnh lùng “Lần đầu tiên ông lướt qua người vợ tôi, tôi đã định móc cặp tròng mắt kia của ông ra,đem ông băm nhỏ thành que rồi trộn vào xi măng.”
Đồng tử của Tống Thừa Đức đột nhiên giãn nở to ra.
Yến Triều đứng thẳng, vẻ mặt thản nhiên " Tống tổng chưa trả xong món nợ này. Những người còn lại của nhà họ Tống có thể từ từ trả cho đến khi trả hết mới thôi."
Những người khác nhà họ Tống đều chất vấn hỏi " Yến Tổng? Chúng tôi thiếu nợ anh cái gì? Là bao nhiêu?? yến tổng phải đến tìm tống cảnh. hiện tại người làm chủ đều là tống cảnh ....."
Tống Thành Đức nghe đám người này nói không có cốt khí như vậy, tức giận đến mức hai chân đạp một cái, đïện tâm đồ trực tiếp nhảy thành thẳng tắp.
Phòng bệnh bên tɾong này ngay lập tức trở nên hỗn loạn.
Yến Triều đứng thẳng dậy, chỉnh chỉnh lại cổ áo lúc này rồi mới chậm rãi bước ra ngoài.
Thật thú vị.
Chỉ một Úc Tiểu Tiểu mà thật sự có thể biến Tống Thừa Đức trông thành cái bộ dạng này.
Bước chân của Yến Triều dần dần trở nên nhanh nhẹn hơn.
Anh càng muốn đi tìm Cố Tuyết Nghi.
Hôm nay nên nói cái gì với cô đây?
Ở một nơi khác.
Giang Việt ngồi tɾong văn phòng chỉ vào phóng viên đối diện " Cậu có biết phỏng vấn không? Cậu biết đặt câu hỏi không?"
Phóng viên tỏ vẻ bối rối "Tôi... tôi hỏi sai gì đó à? Vậy thì tôi rút lại câu hỏi trước đó? Nếu ngài không muốn trả lời..."
Giang Việt buồn bã nói “Không phải cậu nên biết đường mà hỏi tôi có ý gì với Cố Tuyết Nghi nữ sĩ sao?”
phóng viên ?

⬅ Trước Tiếp ➡