⬅ Trước Tiếp ➡
   Cố Hảo đưa Mặc Mặc đến nhà trẻ. Từ nhà trẻ đi ra, vừa mới chuẩn bị đón xe buýt thì thấy Tiêu Mặc Đằng đang đi tới.
   Anh ta đứng ở ven đường, ánh mắt nặng nề nhìn cô.
   Trong lòng Cố Hảo căng thẳng, lông mày thanh tú nhăn lại.
   “Hảo Hảo.” Tiêu Mặc Đằng khàn khàn mở miệng, hai mắt đỏ ngầu, vẫn ăn mặc như ngày hôm qua, bộ vest nhăn nhúm, thiếu cà vạt, bộ dạng giống như cả đêm không ngủ.
   Càng khiến người ta khó chịu chính là anh ta gọi tên thân mật của cô.
   Cô cảm thấy khó chịu, trong mắt bốc hỏa "Sao anh lại ở đây?"
   Tiêu Mặc Đằng nhìn chăm chú vào mắt cô, ánh mắt đau xót "Hảo Hảo, anh chưa trở về, tôi ở dưới lầu nhà em cả đêm."
   “Anh ở dưới lầu nhà tôi làm gì?” Cố Hảo lạnh lùng hỏi ngược lại.
   "Anh nan" Tiêu Mặc Đằng nhất thời nghẹn lời, lời nói của Cố Hảo khiến anh ta không có cách nào trả lời được. Kéo khóe môi, Tiêu Mặc Đằng nở nụ cười chua xót “Hảo Hảo, anh không thể quên được em.”
Để anh chăm sóc em.
Cố Hảo sợ ngây người, cô nhắc nhở "Anh rể, anh điên rồi sao?"
    Vẻ mặt Tiêu Mặc Đằng cứng đờ, cách xưng hô này khiến anh ta vô cùng xấu hổ. Anh ta lắc đầu, trong ánh mắt càng thêm đỏ hơn "Hảo Hảo, em đừng gọi anh như vậy, em biết đêm đó anh bị người ta tính kế, chúng ta bị Cố Mỹ tính kế, đó chính là sai lầm.”
    “Rồi sao?” Cố Hảo lạnh giọng hỏi lại, trong máu bốc lên lửa giận. Anh ta nói là sai lầm, muốn quay lại tìm cô sao?
    “Chúng ta nên sửa chữa sai lầm này.” Tiêu Mặc Đằng trầm giọng nói “Hảo Hảo, để anh chăm sóc em và con, được không?
Ách
Cố Hảo thật sự là bị dọa sợ.
    “Anh rể.” Từng câu từng chữ cô nói ra, giọng điệu kia khiến cho Tiêu Mặc Đằng đoán không ra ý nghĩa sâu xa, không hiểu sao lại khiến cho Tiêu Mặc Đằng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
    Không hề trốn tránh, Tiêu Mặc Đằng vẫn kiên trì "Anh không thể quên được em. Anh sẵn sàng cùng em chăm sóc con. Anh muốn em quay lại với anh,anh cũng sẽ đến bên cạnh em. Hảo Hảo, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không? Hãy để chúng ta cũng nhau thay đổi sai lầm này."
    “Tiêu Mặc Đằng.” Cố Hảo thật sự bị Tiêu Mặc Đằng làm cho tức giận."Ý anh là, muốn ly hôn với chị gái tôi, sau đó lại cưới tôi?"
Tiêu Mặc Đằng không chần chừ gật đầụ
    “Nếu Cố Mỹ không ly hôn với anh thì sao?” Cố Hảo lạnh lùng hỏi lại.
Sắc mặt Tiêu Mặc Đằng càng thêm tái nhợt, để bản thân chìm trong đầm lầy tuyệt vọng càng thêm bị bùn lầy bao phủ, anh ta đau khổ nói "Hảo Hảo, anh không yêu Cố Mỹ, cho tới bây giờ cũng không yêu, đó chính là sai lầm, sai lầm mà cả anh và em đều biết."
    "Tiêu Mặc Đằng, anh xem tôi là cái gì? Anh xem Cố Mỹ là cái gì? Anh lại càng xem chính anh là cái gì? Anh cho rằng đây là chợ mua bán thức ăn sao? Nếu mua không tốt thì quay lại đổi, đổi thứ mình thích, có phải anh quá ngây thơ không?” Cố Hảo một hơi nói ta thật nhiều tức giận, mỗi câu mỗi chữ, Tiêu Mặc Đằng không cách nào phản bác được.
    Cô thực sự không ngờ Tiêu Mặc Đằng sẽ nói ra những lời này.
Quay lại với anh ta?
Ha, trò đùa của trẻ con sao?
    "Trước tình yêu thật sự, anh sửa đổi bước đi của mình, anh cho rằng đây là sai lầm." Tiêu Mặc Đằng kích động kêu lên "Hảo Hảo, em dám nói, những năm này em không nhớ đến anh?"
    “Tôi không nhớ anh.” Cố Hảo trầm giọng nói.
    Trái tim Tiểu Mặc Đằng bỗng nhiên đau nhói, hai mắt đầy tơ máu trừng lớn nhìn Cố Hảo, "Em đặt tên cho con trai lại lấy hai chữ đồng âm với tên của anh. Đây là bằng chứng chính xác cho thấy em nhớ anh."
    “Anh nghĩ nhiều rồi.” Cố Hảo lạnh lùng nói “Thật sự không liên quan gì đến anh, anh quá tự cho mình là đúng.”
    “Trên đời này có hàng ngàn chữ Hán, tại sao em phải như vậy?” Tiêu Mặc Đằng như nhìn thấu đáy lòng Cố Hảo, nói “Em không cần phải nói, anh tự biết rõ, anh không nghĩ nhiềụ Em chính là thích anh, yêu anh. Mặc dù em cùng người đàn ông khác sinh con, cũng vẫn nhớ mong anh. Đêm đó, vốn chính là sai lầm."
Cố Hảo cúi xuống nhìn chằm chằm vào ngón chân, đột nhiên cảm thấy buồn phiền không ngớt."Tiêu Mặc Đằng, tôi đã nói, anh suy nghĩ nhiều rồi, cho dù đêm đó chính là sai lầm, tôi và anh cũng không thể quay lại, xin anh hãy tự trọng, đừng bao giờ nhắc đến chuyện này, hơn nữa, cũng xin anh đừng đến làm phiền chúng tôi nữa."
Cố Hảo ngừng lại, lần nữa ngước mắt lên, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Tiêu Mặc Đằng, thản nhiên nói "Cho dù không có Cố Mỹ, tôi và anh cũng sẽ không tiến xa hơn."
    “Tại sao?” Tiêu Mặc Đằng đau đớn hỏi.
Cố Hảo nhìn thấy sự kinh ngạc và nghi ngờ trong mắt anh ta, còn có ánh mắt anh ta đối mặt với cô khi anh ta bình tĩnh lại. Qua thời gian ngượng ngùng, anh ta dần sinh ra tức giận.
    Cô nói "Đạo bất đồng bất tương vi mưu quan điểm không giống nhau thì không thể cùng nhau hoạch định mưu lược . Chị gái tôi đã đến."
    Tiêu Mặc Đằng đột nhiên cứng đờ, đáy mắt hiện lên hỗn loạn và hoảng sợ, thân thể cũng vô cùng cứng ngắc.
Cố Hảo cười mỉa mai, nhấc chân rời đi.
Tiêu Mặc Đằng chậm rãi quay người, nhưng không nhìn thấy Cố Mỹ.
    Anh ta sững sờ, lúc này mới nhận ra mình đã bị Cố Hảo lừa gạt.
    “Hảo Hảo, em lừa anh.” Tiêu Mặc Đằng đau đớn hét lên.
Cố Hảo cũng không quay đầu lại, chế nhạo "Một người nghe thấy chị gái tôi đến đáy mắt liền tràn đầy hoảng sợ, còn nói ly hôn cái gì? Nực cười.”
Cô muốn bao nhiêu người nhìn thấy cơ thể cô.
   Mới vừa đi được hai bước, cơ thể Cố Hảo đột nhiên bị nhấc bổng lên.
   "A " cô sợ hãi hét lên.
   “Cố Hảo, đắc tội.” Tiêu Mặc Đằng bế cô lên, đi thẳng đến xe.
   “Tiêu Mặc Đằng, anh khốn nạn.” Cố Hảo hét lên, dùng cả tay và chân để cào Tiêu Mặc Đằng.
   Nhưng Tiêu Mặc Đằng cho dù bị đau như thế nào cũng không buông tay.
   Ngay sau đó, anh ta nhét Cố Hảo vào trong xe, bản thân anh ta cũng chui vào.
   “Hảo Hảo, em nghe anh nói.” Tiêu Mặc Đằng hai mắt đỏ ngầu trầm giọng quát.
   “Tôi không nghe.” Ánh mắt Cố Hảo lạnh lùng nhìn về phía anh ta “Tiêu Mặc Đằng, anh mau để tôi xuống xe.”
   Tiêu Mặc Đằng nhìn cô, đôi mắt đau khổ sâu thẳm, rất nguy hiểm "Hảo Hảo, em đừng ép anh, anh không muốn làm em bị thương, nhưng nếu em cứ ép anh, anh không biết sẽ làm chuyện gì đâụ"
   Khí thế trong lời nói của Cố Hảo cũng thu lại "Tiêu Mặc Đằng, những gì nên nói tôi đã nói, anh bây giờ là anh rể của tôi, xin anh hãy luôn nhớ rõ điều này."
⬅ Trước Tiếp ➡