⬅ Trước Tiếp ➡
“Khi nào tôi nói với cô về dự án hợp tác với James tiên sinh?”
“Không có sao?” Ánh mắt của Kiều Tịch Hoàn lóe lên, nhưng không trực tiếp trả lời.
“Tôi trước giờ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của Cố thị” Cố Tử Thần gằn từng tiếng nói, ý anh ta là muốn nhắc nhở cô sau này nói dối cũng phải tìm lý do đúng.
Kiều Tịch Hoàn nghi hoặc nhìn anh ta: “Vì sao?”
“Cô không cần biết” Cố Tử Thần xoay người, đẩy xe vào trong phòng tắm.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của Cố Tử Thần
Cho dù không có năng lực, cũng không cần bài xích như vậy.
Cố Tử Thần, anh ta chắc chắn có vấn đề!.
Trong gian phòng xa hoa mà nặng nề.
Ngôn Hân Đồng ngồi ở trên giường lớn, nghe tiếng nước rào rào trong phòng tắm.
Hôm nay bị Kiều Tịch Hoàn chơi xỏ như vậy, trong lòng cô cực kì buồn bực, hình như từ sau khi Kiều Tịch Hoàn ra tù, cô đều cam chịu khắp nơi, Cố Diệu và Tề Tuệ Phân dường như rất thất vọng với cô, thậm chí cô cảm thấy ngay cả sắc mặt người hầu khi nhìn cô cũng đều thay đổi.
Càng nghĩ, trong lòng càng khó chịu.
Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc đã làm cái gì, giống như đã thay đổi thành một người hoàn toàn khác.
Ánh mắt của cô lạnh lẽo, một cảm giác muốn trả thù đang dâng lên trong lòng.
Đột nhiên, cửa phòng tắm mở ra.
Âm hiểm trên mặt thay bằng một nụ cười ngọt ngào, cô ta xuống giường, tiện tay cầm lấy khăn lông lớn đã sớm chuẩn bị tốt rất dịu dàng lau những giọt nước đọng trên thân hình trần trụi của người đàn ông trước mặt, động tác hết sức ôn nhu mà thành thạo.
“Tử Hàn.” Ngón tay mảnh khảnh của Ngôn Hân Đồng chạy dọc trên người anh, dừng lại ở khăn lông màu trắng quấn ngang eo anh.
“Anh rất mệt” Cố Tử Hàn bỗng nhiên nắm lấy tay cô, đẩy ra: “Đi ngủ sớm một chút đi.”
Ngôn Hân Đồng nhìn bóng lưng lạnh lẽo của Cố Tử Hàn.
Cô ta cố gắng kiềm chế chua xót và khổ sở ở trong lòng, vẫn cười như cũ nói: “Tử Hàn, đã lâu rồi chúng ta không làm, khoảng thời gian này là kỳ an toàn của em, cho nên anh không cần đeo bao”
Giọng điệu của Cố Tử Hàn vẫn như trước, lập tức nằm hơi nghiêng ở trên giường: “Lần sau đi.”
Ngôn Hân Đồng đứng ở giữa gian phòng ngủ, đèn treo thủy tinh phát ra ánh sáng chiếu vào khuôn mặt trắng nõn của cô ta, cô cắn môi khống chế chua xót ở trong lòng.
Kết hôn đã hơn 5 năm, nhưng trong cảm nhận của Cố Tử Hàn, cô rốt cuộc là gì?!
Cô cảm thấy chuyện giường chiếu lơ thơ lác đác như thế, mà mình có thể mang thai Minh Nguyệt và Minh Lý, đúng là kỳ tích…

Sáng sớm hôm sau.
Kiều Tịch Hoàn mở mắt ra, người bên cạnh đã không còn.
Cô đứng ở trước mặt bộ lễ phục, ngồi xổm người xuống, nhìn những viên kim cương lấp lánh, một vài hồi ức lại xuất hiện xâm nhập vào trong đầu của cô, cô mím môi ôm lấy bộ lễ phục đó, tùy tiện ném vào trong ngăn tủ, vò thành một cục.
⬅ Trước Tiếp ➡