“A… Ô… Đừng, đừng gọi em là Kỷ phu nhân… Oa a a… Ừm… A a… Đừng mà… Đừng nói ông xã em… Ừm… Thật khó chịu… Ừm a… Tiểu huyệt ngứa muốn chết… Cứu em với… A a a… Ừm… A…”
“Sao không thể nói? Kỷ phu nhân đúng là đồ đê tiện, lén làʍ t̠ìиɦ với dã nam nhân đưa cơm sau lưng ông xã, còn không biết xấu hổ nói tiểu huyệt của mình rất ngứa, rêи ɾỉ còn rên lớn tiếng như vậy vì sao không thể nói? Tao kỹ nữ! Tao huyệt thiếu đàn ông thao!”
Đầu óc Lâm Khả Ngải hỗn loạn, điên cuồng lắc đầu, cắn môi cũng không kiềm chế được tiếng kêu dâʍ đãиɠ của mình: “Em không có… Không có… Ừm a a… A… Là anh cắm, cắm… Đại côn ŧᏂịŧ của anh vào… A a a… Ngải Ngải không có… A… Ừm a…”
Nhưng trong xương cốt cô là người dâʍ đãиɠ, bản thân cô cũng biết vô cùng rõ ràng, nói không có một chút lực tin tưởng. Cô hừ mấy tiếng, bắt đầu kêu dâʍ đãиɠ: “A… Ừm a… A a… Muốn… A… Dùng sức thao tao huyệt… Ừm a a ô a a… Thật sướng… Côn ŧᏂịŧ của anh trai… Quá… A… Quá lợi hại… Ừm a… A…”
Người đàn ông nhỏ giọng cười khẽ nói: “Thao tận đáy hυyệt̠ sướng không?” Anh thực sự yêu thiếu phụ này muốn chết! Vưu vật trời cho, vừa đáng yêu vừa lớn mật phóng đãng, bảo anh chết trên người cô anh cũng cam tâm tình nguyện!
“Có… Ừm… A… A a… Quá tuyệt vời… Thật sướng thật thoải mái… Ừm a a a… Làm em… Thao em đi…”
Không biết vì trống rỗng đã lâu, hay vì người đàn ông nói những lời đó, khiến còn chưa được 10 phút thiếu phụ đã bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ thật sâu mà tới. Cái bụng của cô siết chặt, cắn chặt lấy côn ŧᏂịŧ thô to của anh không buông, giống như muốn hút khô tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh.
Người đàn ông vẫn luôn chú ý tới biểu cảm của cô, lúc này lập tức phát hiện cô phát run không bình thường, tao huyệt kia xoắn côn ŧᏂịŧ anh như sắp gãy ra, trong cơ thể sướng tới dục tiên dục tử. Người đàn ông dứt khoát vứt hết tất cả kỹ xảo, chỉ dùng côn ŧᏂịŧ của anh thao mạnh tao huyệt mất hồn, qυყ đầυ đè sâu hoa tâm của cô làm đủ loại tiếp xúc thân mật.
Côn ŧᏂịŧ dùng lực mạnh ra vào trong tiểu huyệt, Lâm Khả Ngải vì vậy mà sinh ra từng cơn kɧoáı ©ảʍ tê ngứa, suy nghĩ vô biên vô hạn, vui sướng đến mức muốn khóc ra. Chân cô quấn quanh eo của người đàn ông cọ khẽ, ôm lấy anh kêu y y a a.
“A ô ô… A a… Không chịu nổi… Không được… Không được… Ừm ừm… A ừm a… Anh trai… Anh trai tốt… Cho em đi anh trai… Ừm… A a… Đại côn ŧᏂịŧ thao chết Ngải Ngải đi… Sắp tới… A ừm… A a a… Tao huyệt sắp cao trào… Ô a… Làm, làm em… A… A…” Thiếu phụ nâng gương mặt kiều diễm lên, đôi mắt hàm chứa mị sắc ôm người đàn ông cầu thao.