⬅ Trước Tiếp ➡
Nhân viên đoàn làm phim thì túm năm tụm ba ngồi phân tán trước các máy chơi games ăn cơm trưa, thỉnh thoảng còn có người mở máy tính lên mạng. Đây là điểm tốt duy nhất khi đóng phim ở quán net.
Mộc Sinh nhìn thấy Mặc Dao trước, nhưng người chào hỏi nàng trước lại là Bạch Di Nhã. Bạch Di Nhã bưng hộp cơm, cười tủm tỉm nhìn Mộc sinh: “Mộc Sinh, cô chạy đi đâu vậy? Ăn cơm chưa?”
Mộc Sinh lắc lắc đầu, nhìn thấy Bạch Di Nhã chuẩn bị nói tiếp thì chỉ chỉ Mặc Dao đang đứng đó nói: “Bạn của tôi mang cơm tới rồi.”
Bạch Di Nhã kinh ngạc nhìn Mặc Dao sau đó hỏi: “Cô ấy mang cơm cho cô?”
Lúc Mặc Dao tới nàng cũng có chú ý, nhưng ở thời điểm đang đóng phim, lại không phải người của đoàn nên nàng không hỏi. Không ngờ được đó lại là người đưa cơm cho Mộc Sinh, thật là xinh đẹp.
Bạch Di Nhã không thể không thừa nhận, mặc dù mỹ nữ ở giới giải trí này nhiều như mây nhưng cô gái kia cũng được coi là xinh đẹp. Ở cô gái có một loại khí chất thanh thuần khó có thể hình dung hết. Nếu nàng ta tham gia giới giải trí thì chuyện nổi tiếng là điều vô cũng dễ dàng, nhưng cũng thực… nguy hiểm!
“Ừ!”
Mộc Sinh hơi gật đầu với Bạch Di Nhã sau đó liền đi về phía Mặc Dao. Mặc Dao lúc này đã nhìn thấy nàng, thấy nàng cùng Bạch Di Nhã nói chuyện thì không có bước tới. Lúc này thấy Mộc Sinh đi lại đây thì lập tức không để ý tới người đang cùng nàng nói chuyện vui vẻ Triệu Tuấn Kiệt nữa, lập tức tiến lên ôm tay Mộc Sinh, nhỏ giọng ôn nhu nói: “Mình mang cơm tới cho cậu. Hôm nay làm cơm sườn heo chua ngọt!”
Mắt nhìn thấy em gái đối với mình không nóng không lạnh nói chuyện nửa ngày giờ cười xán lạn với Mộc Sinh, Triệu Tuấn Kiệt bỗng có cảm giác mình bị ghẻ lạnh. Cũng không hẳn vậy. Cảm giác này của hắn cũng khó có thể miêu tả hết, cũng không biết từ đâu tới.
“Ừ, cảm ơn.”
Mộc Sinh đáp, cầm cái hộp ủ cơm, mở nắp ra thì một mùi thơm tỏa ra khiến mọi người xung quanh không ngừng nuốt nước bọt. Triệu Tuấn Kiệt trợn tròn hai mắt, ngửi mùi hương kia nuốt nước miếng rồi nói vẻ ghen ghét: “Mộc Sinh, hóa ra cô không chịu ăn cơm ở tiệm là vì có Mặc Dao nấu cơm cho cô?”
Bị mùi hương cùng một hộp cơm tinh xảo đủ màu sắc tra tấn, Triệu Tuấn Kiệt có chút hâm mộ cùng ghen tị. Bữa cơm này do chính em gái xinh đẹp này làm.
Mộc Sinh thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy, anh không cần ghen tị.”
Triệu Tuấn Kiệt: “………”
Mặc Dao nhìn Mộc Sinh cười vô cùng vui vẻ.
Cảnh tượng phía bên này liền hấp dẫn vô số ánh nhìn. Một cô gái xinh đẹp làm cơm mang đến cho Mộc Sinh người diễn vai Kiều Mộc Nhiên liền khiến mọi người tò mò. Chưa kể mùi thơm từ đồ ăn, khiến người của đoàn phim đồng loạt nhìn hộp cơm trước mặt rồi đều cảm thấy khó nuốt nổi.
Ở phía bên này Bạch Di Nhã cũng nhìn thấy. Vốn dĩ nàng với nhân viên đoàn làm phim chỉ có thể ăn cơm hộp, mà hiện giờ ngửi thấy hương thơm phiêu tán từ hộp cơm kia, thấy Mộc Sinh được ăn những món tự nấu, Bạch Di Nhã chỉ biết cố gắng nuốt nước miếng xuống. Bên tai nàng còn văng vẳng tiếng của Lý Châu cùng phó đạo diễn đang tranh luận.
Lý Châu hạ giọng: “Đó có phải là bạn cùng phòng của Mộc Sinh?”
Phó đạo diễn gật dầu: “Hẳn là thế. Nấu cơm thật có hương vị nha…”
Lý Châu gật đầu: “Đúng vậy, thật thơm.”
Phó đạo diễn vẻ mặt say mê: “Đúng là, vừa xinh đẹp lại vừa nấu cơm ngon, tôi tin rằng chuyện weibo hôm vừa rồi hẳn không phải nàng ta cố ý.”
“Cậu hôm qua không phải nói chém đinh chặt sắt rằng người này khẳng định vì danh lợi sao? Tiết thao đâu rồi?”
Phó đạo diễn: “Bị chó ăn rồi…”
Bạch Di Nhã: “………”
tiền đề là không đủ năng lực… (1)
Lý Châu cùng nhiều đạo diễn trong giới giải trí khác có chút không giống nhau. Giống nhau chính là đạo diễn nên có chút quy củ muốn tuân thủ các quy định trong giới. Ví như là các nhà đầu tư trong tối ngoài sáng đề cử người, hắn dù không muốn cũng vẫn nhận.
May mắn chính là, hắn cũng không quá nổi danh nên cũng không phải chịu nhiều ấm ức. Càng nổi danh thì càng không chống lại được nhà đầu tư muốn những vai diễn như nữ chính hoặc nam chính, vô dụng nhất là nam thứ. Lý Châu cho rằng nếu không ảnh hưởng đến toàn cục thì cũng có thể cho qua, không đắc tội với người nào.
Nói hắn không giống cũng là hắn không có những tật xấu như các đạo diễn trong giới, tỷ như là dùng… quy tắc ngầm.
Lý Châu sinh ra trong một gia đình thư hương thế gia (gia đình có học, có tiếng tăm), từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm cẩn, tổ tiên ba đời đều làm thầy giáo dạy học, trong đó cha hắn rất có tên tuổi. Lúc trước khi hắn quyết học đạo diễn, người trong nhà cũng không có trách cứ hắn cũng khiến hắn thấy thoải mái. Nếu thực sự gia đình hắn có ngăn cản cấm phá, Lý Châu có thể mổ bụng tự sát trước tổ tiên.
Chính vì thế, hắn tuyển nhân viên công tác trong đoàn làm phim của mình cũng có điểm khác. Đoàn làm phim của hắn thực sự sạch sẽ thuần túy, ví như phó đạo diễn chính là bạn nối khố với Lý Châu nhiều năm, trong nhà có vợ hiền hậu. Vốn dĩ với sự tình weibo của Mặc Dao, phó đạo diễn cũng có phê bình kín đáo với Mộc Sinh. Nhưng lúc này nhìn con người Mặc Dao xinh đẹp lại biết nấu cơm, phó đạo diễn lại sinh lòng hảo cảm, bởi Mặc Dao giống như vợ hắn vậy, nên đồng thời kết luận đây là cô gái tốt, sự tình weibo cứ thế tự nhiên bỏ qua.
Bạch Di Nhã nghe đạo diễn cũng phó đạo diễn thảo luận thì không biết nói gì. Vừa lúc thấy trợ lý ở bên kia ăn cơm xong đi lại đây giúp nàng thu vỏ hộp cơm, Bạch Di Nhã ăn cơm không ngon liền giao lại hộp cơm còn hơn nửa cho trợ lý, còn mình thì ngồi thảo luận kịch bản với đạo diễn, chỉ là thỉnh thoảng ngẫu nhiên hướng mắt nhìn về phía Mộc Sinh một cái.
Mộc Sinh ngồi bên này ăn cơm, cũng bị đói, Triệu Tuấn Liệt đứng bên cạnh Mặc Dao nói chuyện, Mặc Dao thì nhìn Mộc Sinh ăn cơm, câu được câu chăng đáp lời Triệu Tuấn Liệt.
“Nếu là cô học kinh kịch thì đúng là rất gần với chúng tôi…” Triệu Tuấn Kiệt lôi kéo Mặc Dao nói chuyện làm quen. Nói thật, những cô gái đẹp hắn gặp nhiều rồi. Hắn năm nay 19 tuổi, nhưng ở cái kinh đô này, bởi vì thân phận nên gặp được vô số người đẹp, nhưng lại khó có người khiến hắn nhìn một cái đã thấy vừa mắt.
Những phụ nữ đẹp đó chỉ có thể xem như hợp với hắn chuyện ăn uống, nhưng vừa mắt nhìn này thì lại không hề có. Phụ nữ đẹp sao? Nhìn vài lần thì thấy cũng được. Nhưng là những người vừa mắt lại không giống nhau, cũng giống như có thể tính chung sống lâu dài vậy.
Trong lòng ngứa ngáy khó chịu, Triệu Tuấn Kiệt khó có thể bỏ qua việc thể hiện, bộ dạng khoe mẽ không hề giống cái bộ dang cà lơ phất phơ hàng ngày. Thế nhưng, thực đang tiếc, cô gái xinh đẹp đó quá mức chú ý đến Mộc Sinh, nên đối với hắn hầu như chỉ khách sao trả lời.
E ngại Mộc Sinh, Triệu Tuấn Kiệt cũng không thể hiện quá rõ ràng, cũng không có cơ hội đến gần nên trong lòng có chút bực bội.
Mộc Sinh đến làm đã hai ngày, hắn cơ bản đã hiểu một chút tính cách của Mộc Sinh. Mộc Sinh năm nay 18 tuổi, là một thiếu nữ thanh xuân, nhưng bởi khí chất của nàng lạnh lẽo, vẻ ngoài lại xinh đẹp, mặc dù bề ngoài đạm mạc nhưng cặp mắt hẹp dài thâm thúy kia luôn khiến người ta có cảm giác cười như không cười. Hơn nữa, cái phong thái phong lưu khó hình dung lại càng dễ dàng khiến cho những cô gái ở xung quanh tâm viên ý mã (suy nghĩ lung tung) mà gương mặt kia thì có phần mê hoặc. Dù nàng là một cô gái nhưng trên người lại có loại khí chất cao lãnh của nam giới. Chính vì thế khiến không ít cô gái mê đắm. Triệu Tuấn Kiệt đã có kinh nghiệm máu chảy đầm đìa. Nào có xa, chính là hôm qua khi Bạch Di Nhã mới tới liền nhìn Mộc Sinh tới mất hồn mất vía.
Tuy rằng Triệu Tuấn Kiệt là một người đàn ông chân chính nhưng cũng không cản nổi hắn nói thầm một câu trong lòng:
Trời ạ, cái loại phụ nữ này tồn tại quả thật để công kích đàn ông mà.
tiền đề là không đủ năng lực… (2)
Nhưng rồi, khi một người đàn ông xuất hiện ở đầu câu thang tầng hai, Triệu Tuấn Kiệt lại lẳng lặng đem cái câu nói này nuốt xuống tận đáy lòng. Nếu Mộc Sinh là tình địch của những người đàn ông vậy thì người đàn ông mới xuất hiện ở cửa này lại khiến cho tất cả mọi người đàn ông nhìn thấy hắn đều có ước muốn chém chết hắn.
Toàn bộ lầu hai tiệm net yên tĩnh không một tiếng động.
Dù rằng ngày thường ở lầu hai này cũng rất yên tĩnh, nhưng cũng chưa tình yên tĩnh đến mức như vậy, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng cây kim rớt trên mặt đất.
Mộc Sinh nhận ra không khí khác lạ thì ngẩng đầu. Khi nhìn ra cửa cầu thang thì có phần kinh ngạc.
“Liên Mậu?”
Đứng ở cửa cầu thang đúng là Mộc Liên Mậu.
Hắn sở hữu một khuôn mặt có thể khiến mọi nữ nhân đều muốn vì hắn mà điên cuồng, một vẻ đẹp điên đảo chúng sinh.
Những người ở lầu hai cũng không từng nghĩ tới, chính mình một ngày sẽ dùng cái từ này trên một người đàn ông.
Khuôn mặt của hắn phải nói là hoàn mỹ, khiến mọi người hít thở không thông. Hắn chỉ đứng yên ở đó, không cần nói gì làm gì cũng có thể khiến mọi người phải chú ý.
Bộ áo gió Caschel màu đen khiến cho thân hình hắn càng thêm thon dài đĩnh bạt. Cái nhãn hiệu trang phục quý tộc Châu Âu này, quần áo được cắt may tinh tế khiến người ta tán thưởng, vừa như in trên người hắn, tựa như làm ra vì hắn nhưng lại không che lấp hào quang của chính hắn.
Khí chất cao quý ẩn hiện, hắn tựa như một vương tử quý tộc cao cao tại thượng, tựa như khi hắn đứng ở đây, cái không gian địa phương này không thể khỏa lấp được khí chất cao quý của hắn. Không hợp nhau.
“Nhanh như vậy đã thay quần áo? Anh không nóng sao?” Mộc Sinh âm thầm trợn mắt, đồng thời buông chén bát đi về phía Mộc Liên Mậu. Mộc Liên Mậu vốn dĩ không muốn đi vào bên trong này, hiện tại nhìn thấy Mộc Sinh chủ động đi tới thì trong lòng nhẹ nhõm, thấp giọng hỏi: “Mới vừa rồi ở trong xe hơi lâu, có chút lạnh.”
Ngụ ý chính là quần áo hắn thuận tiện lấy mặc lên, Mộc Sinh bật cười. Nàng đã ở cùng với Mộc Liên Mậu cả chục năm, đã sớm hiểu mị lực không thể chống đỡ của Mộc Liên Mậu, hơn nữa còn bị tính tình cổ quái của Mộc Liên Mậu mài giũa nhiều năm như vậy, sớm đã hình thành thói quen.
⬅ Trước Tiếp ➡