Tạ Hàn Chiếu hơi sững người, rồi mới kịp phản ứng, thì ra là nàng đang tặng quà cho hắn.
Ánh mắt hắn khẽ nhe0 lại, nhận lấy hộp, tɾong ánh nhìn thoáng hiện nét dịu dàng hiếm thấy.
Hành động bất ngờ này của nàng khiến hắn có chút ngẩn người.
Cũng chẳng mảy may quan tâm tɾong hộp là gì, chỉ cảm thấy lòng nhẹ nhàng như gió xuân thổi qua.
Hắn đang định mở miệng nói gì đó thì Chúc Diệu Thanh đã nhanh tay rút khỏi vòng tay hắn, tiện tay kéo cửa mở ra, rồi đẩy ma͙nh hắn ra ngoài.
Hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị nàng tập kích đuổi ra ngoài.
Đúng lúc Minh Nguyệt vừa quay về, suýt nữa thì va thẳng vào Tạ Hàn Chiếu bị đẩy ra khỏi phòng.
Nàng ấy thoáng sững sờ, nhưng rồi vội cúi đầu, cố nén cười “Tiểu hầu gia.”
“Ừm.” Tạ Hàn Chiếu chỉnh lại vạt áo, nhàn nhạt đáp một tiếng, không hề tỏ ra khó chịu với hành động thô bạo của Chúc Diệu Thanh, tay cầm mấy quyển thoại bản và hộp bút, ung dung rời đi.
nan
Không biết Tạ Hàn Chiếu đã nói gì với đại phu nhân, mấy hôm sau khi Chúc Diệu Thanh tới thỉnh an, quả nhiên đại phu nhân nhắc đến việc Hoàng hậu nương nương tổ chức nhã tập tɾong cung, còn nói để nàng cũng vào cung góp mặt cho thêm phần náo nhiệt.
Chuyện đã đến nước này, Chúc Diệu Thanh cũng đành phải đi.
Đến ngày hôm ấy, ngoài nàng ra còn có cả đích nữ của Nhị phòng là Tạ Du Mẫn và đích nữ của Tam phòng là Tạ Nhàn Tĩnh cùng đi.
Ba người cùng lên một cỗ xe ngựa.
Hai vị công tử khác tɾong họ Tạ thì lên một cỗ xe khác.
Vừa ngồi xuống, Tạ Du Mẫn đã bắt đầu trò chuyện rôm rả với Tạ Nhàn Tĩnh “Sáng nay trước khi xuấtphát, Xuân Hiểu còn hỏi ta có thể đưa nàng ta đi cùng không. Dù sao cũng là vào cung, nàng ta thân là thứ nữ mà cũng đòi the0, chẳng phải khiến Quý phi nương nương chướng mắt sao?”
Tạ Nhàn Tĩnh nghe vậy chỉ ngồi bên yên lặng, không lên tiếng.
Hầu phủ chia ba phòng, đại phòng cũng chính là dòng chính của phủ An Định Hầụ
Tam phòng và đại phòng là huynh đệ ruột thịt, còn phòng Nhị thì là con thứ được ghi vào danh sách đích hệ của lão phu nhân, giống như trường hợp của Tạ Dịch Chu, nên cũng xem như là đích tử trên danh nghĩa của lão phu nhân.
Từ trước đến nay Tạ Nhàn Tĩnh vẫn không thích kiểu hành xử của Tạ Du Mẫn, lại càng không muốn nói chuyện phân biệt đích thứ với nàng ta, nên chuyển sang chuyện khác “Dạo trước viện các ngươi bị cháy, giờ đã ổn thỏa cả chưa?”
Tạ Du Mẫn đáp “Ừm, giờ đang sửa lại, cũng không biết bao giờ mới xong, hiện giờ chúng ta phải chen chúc tạm ở một viện hẻo lánh tɾong phủ.”
“Đã tra được người được chưa?”
Nãy giờ Chúc Diệu Thanh vẫn nhắm mắt dưỡng thần, nghe đến đây thì ngón tay khẽ xoắn lấy chiếc khăn tɾong tay.
Người phóng hỏa ấy chỉ sợ dù phòng Nhị có điều tra cả đời cũng không lần ra được là Tạ Hàn Chiếụ
Tạ Du Mẫn lắc đầu “Chưa, phụ thân ta đã tra hỏi tất cả hạ nhân tɾong nhà một lượt, nhưng đừng nói là tìm được hung thủ, đến một kẻ tình nghi cũng không có.”
Tạ Nhàn Tĩnh an ủi nàng ta đôi câu, rồi không khí tɾong xe ngựa cũng dần yên tĩnh lại.
Mãi cho đến khi xe ngựa lắc lư đến cổng cung, ba người họ mới cùng nhau xuống xe.
Xe ngựa không thể vào cung, đoạn đường tiếp the0 phải đi bộ vào.
Minh Nguyệt đã đứng đợi sẵn bên ngoài, nhanh chóng tiến lên đỡ Chúc Diệu Thanh xuống xe.
Vừa mới đặt chân xuống đất, nàng đã thấy Tạ Hàn Chiếu và Tạ Tiêu là đích tử của Tam phòng Tam cũng vừa từ xe khác xuống, lúc này đang đứng chờ bên ngoài xe ngựa của các nàng.
Hôm nay Tạ Hàn Chiếu vận một thân trường bào bó e0 tay hẹp màu xanh sẫm, thắt lưng buộc đai tím khảm vàng. Dáng đứng thẳng tắp như tùng như trúc, vạt áo và mái tóc đều bị mưa bụi làm ướt, trên người phảng phất khí chất như ẩn như hiện giữa mây núi sương mù, thâm sâu khó lường.