⬅ Trước Tiếp ➡
“Chủ nhân... Ta cũng muốn vào...” Thích Dụ Huyên nhẹ nhàng ở bên tai của Dương Cảnh Tuyên nói, hơi thở nóng bỏng phun ở trên lỗ tai, Dương Cảnh Tuyên mẫn cảm lại run rẩy một trận, Thích Dụ Huyên vừa rồi cọ tiểu huyệt chảy ra dâm dịch, làm ướt côn thịt của mình, sau đó hắn gấp không thể đợi chậm rãi đẩy vào, cúc huyệt ở phía sau càng thêm khít chặt, tuy rằng vẫn kém tiểu huyệt ở phía trước, nhưng cũng khiến Thích Dụ Huyên mê luyến không thôi...
Thạc Kiêu Vũ cứ như vậy đột nhiên cắm gậy thịt của mình vào tiểu huyệt phấn nộn của Dương Cảnh Tuyên, bởi vì đột nhiên bị cắm vào làm cho tiểu huyệt của Dương Cảnh Tuyên kẹp chặt, bất kể là phía trước hay là sau lưng đều bị Dương Cảnh Tuyên kẹp chặt đến nổi hai nam nhân kêu rên một tiếng, khoáı cảm mất hồn này thật sự làm cho bọn họ sắp điên rồi
Hai người trước sau tấn công, côn thịt càng thêm xâm nhập hơn, cắm vào nơi sâu nhất của hai huyệt nhỏ, khoáı cảm kịch liệt này làm cho cơ thể của nàng nhất thời mềm nhũn.
Thạc Kiêu Vũ cắm thật sâu côn thịt của mình vào tɾong tiểu huyệt của Dương Cảnh Tuyên, một đường đâm vào giống như có ngàn vạn cái miệng nhỏ đang mút lấy côn thịt của hắn, hắn bắt đầu kịch liệt cắm vào rút ra, mỗi một lần đều cắm vào sâu hơn lần trước.
Sự điên cuồng mãnh liệt kia khiến Dương Cảnh Tuyên kìm lòng không đậu rên ɾỉ “A... A ha... Thật thoải mái... Ưm ưm... Thật thoải mái... Phu quân... Sâu quá... Gậy thịt cắm vào tận cùng bên tɾong... A a... Dụ Huyên... A a... Hai huyệt nhỏ đều rấtthoải mái...”
Thạc Kiêu Vũ dùng gậy thịt của mình cọ vào huyệt nhỏ mềm mại chặt chẽ của Dương Cảnh Tuyên, mỗi một lần đều va chạm nặng̝ nề vào hoa tâm, vừa điên cuồng chen vào, vừa ghé vào lỗ tai của nàng mà nói “Nương tử... A a... Nàng biết... Ta nhớ nàng bao nhiêu không... Ta nhớ nàng... Đến sắp điên rồi... Hôm nay ta... Muốn bù lại toàn bộ... Trước kia... Thao chết nàng... Hôm nay ta thao chết nàng ở chỗ này... Ưm a...”
“Phu quân... A a... Không cần... Sâu quá... Ưm... A a... Thật thoải mái... Không được... Thật sâụ.. Cắm vào tận cùng bên tɾong... A a...” Dương Cảnh Tuyên bị nam nhân cắm liên tục khiến cho nàng liên tục kêu gào dâm đãng, cái đỉnh điên cuồng của Thạc Kiêu Vũ mỗi một lần đều va chạm thật ma͙nh vào chỗ sâu nhất tɾong hoa tâm của nàng, chỗ mẫn cảm nhất bị gậy thịt thô to đâm vào.
Thích Dụ Huyên ở phía sau đương nhiên cũng không cam lòng yếu thế, hung hăng cắm côn thịt của mình vào bên tɾong cúc huyệt của nàng, một bên kích thích e0 hông của mình, một bên nói khẽ bên tai của Dương Cảnh Tuyên “Cúc huyệt của chủ nhân cũng thoải mái như vậy... Kẹp ta thật chặt... Giống như tiểu huyệt vậy... Muốn cứ như vậy mỗi ngày cắm ở bên tɾong không ra...”
Thạc Kiêu Vũ và Thích Dụ Huyên mỗi lần cắm vào đều dùng hết sức, hai người ngươi tới ta lui, ngươi lui ta tới, cắm vào rút ra, không cho Dương Cảnh Tuyên một cơ hội thở dốc nào, cứ như vậy một trước một sau điên cuồng cắm vào hai cái lỗ nhỏ của nàng.
“A a... Ta từ bỏ... A a... Ta.... Ta không được... A a... Quá sâụ.. Thật sâụ.. Ta không được... Muốn ra... Ta muốn cao trào... A a ” Dâm thủy̠ chảy ra như thủy triều, Dương Cảnh Tuyên bị Thạc Kiêu Vũ và Thích Dụ Huyên thao đến cao trào, cả người nàng hiện ra màu hồng nhạt, cùng tia chớp đánh xuống nhìn vô cùng dâm mỹ.
“Nương tử... Phu quân cho nàng hết...” Không biết cắm vào rút ra bao lâu, cảm thụ được thịt non mềm mại tɾong huyệt nhỏ đang mút chặt côn thịt của mình, khoáı cảm tiêu hồn lạc phách rốt cuộc làm cho Thạc Kiêu Vũ nhịn không được bắn tất cả tinh dich vào bên tɾong huyệt nhỏ của Dương Cảnh Tuyên.
Hai nam nhân cũng không biết quấn lấy Dương Cảnh Tuyên mất bao lâu, nàng còn phải đi tu luyện, đám khốn kiếp này...
⬅ Trước Tiếp ➡