Trương phu nhân ậm ừ “Không nhiều lắm, có chút xíu à Thôi, mẹ cúp máy đây, con cứ làm việc đi.”
Trương Dịch Hoa nhìn điện thoại bị cúp máy, bất lực xoa trán.
Tiễn mẹ con Trương Tử Yên xong.
Phó Tiểu An khoác tay Cẩm Triêu Triêu, nụ cười ngọt ngào rạng rỡ “Chị dâu, em quên chưa kể với chị, trước đây em và Trương Tử Yên từng có một hiểu lầm.”
Cẩm Triêu Triêu tò mò “Kể nghe xem nào.”
“Khi Trương Tử Yên tròn năm tuổi, em tặng cô ấy một chiếc kẹp tóc ngọc trai nhân dịp sinh nhật. Nhưng cô ấy lại đem tặng nó cho em họ mình. Em tức giận nên quyết định không chơi với cô ấy nữa. Ai ngờ cô ấy lại tưởng món quà em tặng là một quả cầu pha lê, thế là bao năm qua vẫn giữ gìn như báu vật.”
“Em nghi ngờ có người đã tráo đổi quà của em. Nhưng chuyện đã qua lâu rồi, em cũng không định truy cứu nữa. Giờ hiểu lầm được hóa giải, bọn em quyết định sẽ trở thành đôi bạn thân.”
Cẩm Triêu Triêu nhìn đôi mắt to tròn, trong veo của Phó Tiểu An, khẽ mỉm cười “Vậy thì chúc mừng em đã tìm được một người bạn tốt ”
“Cũng phải cảm ơn chị dâu, nhờ chị mà em mới có cơ hội hóa giải hiểu lầm này.”
Cẩm Triêu Triêu cười, vỗ nhẹ lên vai cô “Không cần cảm ơn, dù sao sau này cũng là người một nhà.”
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Cẩm Triêu Triêu, Phó Tiểu An âm thầm quyết định phải giúp đỡ anh trai và chị dâu một tay.
Bình thường, Cẩm Triêu Triêu hiếm khi có cơ hội gặp Phó Đình Uyên, cứ thế này thì chẳng biết bao giờ hai người mới có thể kết hôn.
Buổi tối, khi mọi người sắp đi ngủ, cửa phòng Cẩm Triêu Triêu bị gõ.
Bảo mẫu Trần đứng ngoài cửa, khuôn mặt hiền lành nở nụ cười “Cẩm tiểu thư, Phó tiểu thư mời cô lên gác mái, nói có chuyện muốn nói với cô.”
Cẩm Triêu Triêu nhướn mày “Cô ấy có chuyện gì sao không trực tiếp đến tìm tôi, còn phải lên tận gác mái?”
Dì Trần lắc đầu “Đây là ý của Phó tiểu thư, tôi cũng không rõ lắm.”
Cẩm Triêu Triêu đầy nghi hoặc nhưng vẫn đi theo dì Trần lên gác mái.
Dì Trần chỉ vào chiếc ghế sofa trong phòng “Mời cô ngồi đây chờ một lát.”
Cùng lúc đó.
Phó Đình Uyên vừa từ công ty trở về, bước vào nhà liền bị Phó Tiểu An bất ngờ chặn lại.
“Anh, bức tranh mà anh thích nhất đặt trên gác mái bị mèo cào rách rồi ” Phó Tiểu An tỏ vẻ đau lòng.
Gương mặt vốn lạnh lùng của Phó Đình Uyên lập tức phủ một tầng băng giá “Không phải đã đóng khung cẩn thận rồi ư? Sao lại bị mèo cào rách?”
“Em cũng không biết, lúc em lên đó thì kính đã vỡ, tranh cũng bị rách rồi. Anh mau lên xem đi ” Phó Tiểu An ra vẻ lo lắng.
Phó Đình Uyên không nghĩ ngợi gì nhiều, sải bước đi thẳng lên gác mái.
Phó Đình Uyên đẩy cửa gác mái, không hề do dự mà bước vào.
Vừa vào đến nơi, anh đã thấy Cẩm Triêu Triêu đang ngồi trên sofa.
Cô nửa nằm nửa ngồi, toàn thân thư thái thả lỏng, trên người mặc một chiếc váy ngủ lụa trắng ngọc trai, để lộ đôi chân dài trắng nõn.
Ngước mắt lên, bức tranh treo trên gác mái vẫn nguyên vẹn không chút sứt mẻ.
Anh lập tức hiểu ra mình đã bị lừa.
Lúc này, Cẩm Triêu Triêu cũng phát hiện ra Phó Đình Uyên, vội vàng bật dậy khỏi sofa.
Cả người cô cứng đờ.
Cô chỉ vì buồn ngủ nên muốn nằm nghỉ một chút.