Chương 12
Dù sau cũng chỉ là họp tổng bộ hằng tháng, có hơi lộm thộm một chút cũng không sao cả. Bước xuống taxi đi vào công ty, bước chân Lăng Nhữ Y có chút loạn choạng, hạ thân cô càng bước đi càng đau, Lăng Nhữ Y chập chững trên đôi cao gót đi về phòng kế toán.
Cô bước vào văn phòng kế toán, mấy nhân viên nâng mắt nhìn cô rồi che miệng xì xầm, duy nhất Nhan Tiểu Linh cầm lấy tài liệu từ bàn Lăng Nhữ Y mang đến nhét vào ngực Lăng Nhữ Y, cướp lấy túi xách trên tay cô, vẻ mặt hoảng hốt gấp rút.
"Sao giờ này mới đến, cuộc họp bắt đầu hơn nửa tiếng rồi, thế nào trưởng phòng Lâm cũng mắng cậu cho coi. Nào, cầm tài liệu, đưa túi xách đây cho tớ, mau mau đi đến phòng họp đi."
"Ừ cảm ơn cậú Lăng Nhữ Y nhận lấy tài liệu, đi về hướng thang máy đến phòng họp.
Nhan Tiểu Linh là người duy nhất ở Mạc thị này không coi thường Nhữ Y, cũng là người bạn thân của Nhữ Y. Tiểu Linh luôn giúp đỡ Nhữ Y trong công việc, trong cuộc sống, mỗi khi ai đó bàn tán đàm tiếu về Nhữ Y mà lọt vào lỗ tai Tiểu Linh, Tiểu Linh sẽ mắng người đó một trận cho ra trò.
Ở Mạc thị ganh đua ghen ghét này, kết bạn được với Tiểu Linh là một điều may mắn đối với Nhữ Y.
Tiểu Linh cầm túi xách của Lăng Nhữ Y đi về bàn làm việc của Nhữ Y, đang đi đột nhiên Tiểu Linh ngừng lại. Bộ dạng sốc xếch không được tươm tất như mọi ngày kia, quên mất không nói với Nhữ Y.
Đó là cuộc họp tổng bộ thường niên, sẽ có sự góp mặt của những nhân vật lớn trong công ty, bao gồm cả Mạc tổng giám đốc.
Mọi khi Nhữ Y chau chuốc lắm, sao hôm nay là chật vật như thế, Tiểu Linh bỏ xuống túi xách liền chạy ra ngoài, nhìn về phía thang máy đã nhảy số.
Lăng Nhữ Y không hề biết đây là họp thường niên, giữa hai chân cô sao lại đau rát quá, bụng dưới đau đớn vô cùng, hôm qua cùng anh ma sát luật động điên cuồng cho nên âm đ o đã bị tổn thương không ít, mỗi một bước đi đều khiến cô đau đến muốn khóc, liên tục chảy ra chất dịch màu đục. Sợ rằng từ nãy đến giờ đã chảy ra làm ướt quần bảo hộ, Lăng Nhữ Y bước chậm chạp, ôm bụng dưới đi đến phòng họp.
Đứng trước phòng họp, cô hít vào một hơi xua tan đi đau đớn trên mặt, hít thêm một hơi lấy dũng khí, hít thêm một hơi vẽ ra nụ cười. Lăng Nhữ Y chạm vào tay cầm cửa mở ra, cô cúi cúi người bước vào bên trong phòng họp.
Mọi người đang chú ý cuộc họp hướng ánh mắt về phía cửa, cuộc họp bị gián đoạn, người đang đứng báo cáo cũng ngừng lại nhìn về phía cô. Lăng Nhữ Y ngơ ngác nhìn mọi người trong căn phòng, đặc biệt là ánh mắt khó chịu vô cùng quen thuộc đến từ vị trí thượng đài của bàn họp.
Mạc Đình Quân? Sao anh lại có mặt ở cuộc họp hằng tháng?
Không phải, mọi người trong căn phòng này không phải là nhân viên của phòng kế toán. Đúng rồi, vừa rồi lúc gặp Tiểu Linh ở phòng kế toán, mọi người vẫn đang ngồi làm việc.
Căn phòng này... Đây đâu phải họp hằng tháng.
Lăng Nhữ Y hơi bối rối, ánh mắt của những người có chức lớn trong công ty đổ dồn về phía cô, hai vai Lăng Nhữ Y nặng nề. Trưởng bộ kế toán, trưởng phòng Lâm liền đứng dậy, giọng nói đầy khó chịu khiển trách.