Rượu vang thủ công, độ cồn khá cao, chỉ uống chút đã hơi say.
Cô thấy Chí Kiên hầu như không ăn gì, chỉ nhìn cô, cô ngồi lên đùi anh hỏi: “Anh đang nhìn gì?”
“Nhìn em.” Ánh mắt dừng trên đôi môi cô.
Lúc mới về, anh từng hỏi cô có hối hận không.
Huyền Anh nói: không hối hận.
Bỏ ngành thiết kế yêu thích không có nghĩa cô không thể làm thiết kế nữa, cuộc đời không cố định, không phải toán học một cộng một bằng hai, nó có nhiều cách tính khác nhau.
Nếu lúc đó cứ cứng đầu, có thể cô chỉ là một nhà thiết kế bình thường ở Khán Dương, bị nhiều công ty chọn lựa, bị khách hàng làm đau đầu, nhưng giờ khác rồi, ngồi vào vị trí quản lý, cô chính là khách hàng.
Pha trộn mùi rượu, Chí Kiên hôn lên môi cô, nói: “Muốn xem xem tiểu Nguyễn tổng giờ giỏi cỡ nào.”
Huyền Anh mềm người.
Đầu óc hơi choáng, chưa kịp cảm nhận thì đã bị anh kéo vào lòng, hôn gấp gáp và thân mật.
Hoàng hôn qua đi, đêm tối dần buông xuống. Ánh sáng trong phòng khách quá sáng, Chí Kiên ôm cô vào phòng ngủ, không bật đèn, chân dài đè lên, bên tai là tiếng thở dồn dập của hai người.
Huyền Anh tháo cúc áo anh, quần lót chưa kịp cởi đã bị đẩy sang một bên, côn thịt chạm vào khe ướt mềm.
Chí Kiên cắn vào thịt mềm trên người cô, thở dốc nói: “Anh vào rồi.”
Một cục cứng, thô ráp được đưa vào khe nhỏ. Huyền Anh bị đâm đến cong người, đầu óc lâng lâng như đang bay trên mây, nắm lấy tay anh, nói: “Nhanh lên đi...”
Nhưng nhanh quá cô lại không chịu nổi.
Chỉ vì rượu làm cô thêm can đảm, khi bị anh làm đến nước chảy tràn, cô vẫn la hét muốn nữa. Cởi hết quần áo, Chí Kiên và cô quỳ bên giường, khi vào từ phía sau anh hôn lên gáy cô, tay nâng lên thì chạm mặt và cổ anh.
---
Đầu ti cứng ngắt, bị côn thịt đâm vào rung lên từng nhịp. Huyền Anh nói: “Sờ em đi.”
“Biết tự mân mê không?” Chí Kiên đặt tay cô lên, vừa làm vừa hướng dẫn, “Tự sờ thử đi.”
Huyền Anh cảm thấy cảnh này thật khiêu gợi. Chí Kiên dạy cô cách mơn trớn ngực, khe nhỏ được anh lấp đầy, chậm rãi nhưng sâu sắc đâm vào, tiếng rên phát ra dịu dàng mà không thể ngừng.
Chí Kiên không chịu nổi, ôm eo cô đẩy lên đâm mấy chục nhát, rồi kéo xuống dưới, đâm mạnh giữ chặt.
Khi xuất tinh, người anh đầy mồ hôi.
Huyền Anh mặt đỏ bừng, cổ họng khô, khóc rấm rứt muốn uống nước, Chí Kiên lại cho cô uống, nhưng khi vào miệng vẫn còn vị rượu vang.
“Anh Kiên...” Cô thật sự muốn ngất vì khát.
Huyền Anh mơ màng hôn anh, người mềm nhũn không muốn động đậy, ngồi trên người Chí Kiên, bị anh vuốt ve làm tình.
Chí Kiên phát ra tiếng “ừ,” gọi cô là “bảo bối,” rồi gọi “tiểu Nguyễn tổng,” ánh mắt đầy dục vọng khiến cô đắm chìm, tỉnh cũng không nổi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, phát hiện côn thịt vẫn còn trong khe.
Cô kẹp chặt ngủ suốt đêm, mỏi lưng đau vai, Chí Kiên phát hiện cô tỉnh, đặt tay lên bụng mềm mại, từ phía sau chậm rãi di chuyển, tiếng rên dần lớn, rồi lại đâm mạnh dữ dội.
Huyền Anh gần như ba ngày không rời giường.
Mãi đến ngày thứ tư mới ra ngoài hít thở không khí.