⬅ Trước Tiếp ➡
Vậy mới nói bạn gái cũ gì đó là kiểu đáng ghét nhất…
2: Một đời “hắc” bạn gái cũ.
…Cảnh Huyên cảm thấy cực kì buồn bực, cô oán giận nhìn về phía bên kia.
Đạo diễn Vu và Khương Hàn đã chào hỏi rồi.
Trình Nghệ Hiên bắt tay đạo diễn Vu trước: “Xin lỗi đạo diễn Vu, lịch trình có hơi gấp, sáng nay máy bay delay nên tôi đã đến muộn.”
“Hẹn cô trong thời gian ngắn như vậy là tôi xin lỗi mới đúng.”
Trình Nghệ Hiên vẫn còn mang theo hành lý, phía sau là người đại diện và hai trợ lý, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, người phụ trách hoàn toàn không hề có sức phàn nàn mà khuôn mặt lại tỏ vẻ đau lòng: “Chị Nghệ Hiên của tôi thực sự quá kính nghiệp rồi, cách đây mấy hôm cô ấy vẫn còn ở Bỉ mà! Chắc chắn là cô ấy vội vàng quay về.”
Cách đó hơi xa, xung quanh đột nhiên trở nên náo nhiệt, Cảnh Huyên không nghe rõ là bên đó đang nói cái gì mà chỉ thấy Khương Hàn ôm Trình Nghệ Hiên một chút sau đó không biết Trình Nghệ Hiên nói với anh chuyện gì mà anh lại cong môi cười lên.
Người không thường xuyên cười mà cười lên sẽ lấy mạng người khác à.
Cảnh Huyên hừm một tiếng, hai người đã chia tay rồi mà lại không biết tránh nghi ngờ sao!
Đạo diễn Vu vẫy vẫy tay bảo mọi người đi qua sau đó giới thiệu với Trình Nghệ Hiên.
Tính khí Vu Tại Trung cũng không phải cực kì tốt, bởi vì ông ta nổi tiếng nên cũng có chút kiêu ngạo. Dù là người có địa vị cao trong giới cũng không thể khiến ông ta hạ mình đâu nhưng mà bây giờ ở trước mặt Trình Nghệ Hiên ông ta thực sự không phải là vẻ mặt hòa nhã bình thường.
Lúc giới thiệu đến Cảnh Huyên Trình Nghệ Hiên đột nhiên đưa tay ra cười nói: “Cảnh Huyên? Tôi từng nghe A Hàn nhắc đến cô.”
Cảnh Huyên đưa tay ra nắm lấy đầu ngón tay cô, vì để tránh cho bản thân bị nói là người không có lễ nghĩa nên chỉ có thể im lặng mà mỉm cười.
Quả nhiên vẫn là Cảnh Huyên cô lòng dạ hẹp hòi, cô lặng lẽ thở dài, là cô không kiểm soát được bản thân.
Khương Hàn cảm thấy hôm nay Cảnh Huyên vẫn luôn trốn tránh anh, cô nhìn thấy anh thì luôn đi vòng.
Cô nhóc này làm cái quái gì vậy!
Buổi trưa mọi người tập trung ăn cơm hộp, Trình Nghệ Hiên ngồi xuống bên cạnh Khương Hàn, cô ta dùng đũa chọc vào thức ăn trong hộp cơm, thấp giọng nói nhỏ: “Cuối cùng em cũng gặp được cô gái anh nói đó rồi, cô ấy rất trẻ trung, cũng rất xinh đẹp, nhưng mà em không chịu thua đâu.”
Động tác ăn cơm của Khương Hàn dừng lại: “Cho dù cô ấy không trẻ trung không xinh đẹp, cô ấy vẫn là cô ấy không thể thay thế.”
Trình Nghệ Hiên đột nhiên mỉm cười: “Đúng vậy, nếu tình yêu có thể so sánh thì sẽ không có chuyện không cam tâm nhiều như vậy rồi.”
Cảnh Huyên nhìn hai người cười nói, cô hoàn toàn không có hứng thú ăn cơm mà chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, cô đứng lên nói với Giản Thư Dao: “Tớ no rồi, tớ ra ngoài hít thở không khí chút.”
“Cậu chưa ăn mà đã no rồi à?”
Giản Thư Dao vừa nói xong Cảnh Huyên đã đi ra ngoài rồi.
Khương Hàn đột nhiên ngẩng đầu lên, dường như suy tư gì mà đảo mắt rồi cũng đứng lên đi ra ngoài.
Anh vừa ra ngoài bên cạnh liền có người cười: “Ồ, quả nhiên à…”
Trình Nghệ Hiên gắp một miếng cơm: “Quả nhiên cái gì?”
Có một tên nhiều chuyện ngay lập tức cười hì hì phổ cập kiến thức cho Trình Nghệ Hiên: “Em gái Cảnh Huyên của chúng tôi đã hai lần qua đêm ở phòng của anh Khương, một lần là cô ấy mất thẻ phòng, một lần là cô ấy uống say, mọi người đều đoán là hai người này có gian tình đó.”
Một người khác lập tức trả lời: “Chắc chắn rồi đó, anh Khương của chúng tôi giữ mình trong sạch biết bao nhiêu, có bao giờ thấy anh quan tâm đến cô gái nào như vậy đâu, các người cũng không phải là không nhìn thấy ngày hôm đó Cảnh Huyên ngã từ trên ngựa xuống, mặt anh Khương tái mét, cảnh tượng anh ấy ôm Cảnh Huyên đi quả thực bùng nổ à!”
Trình Nghệ Hiên cũng cảm thấy ăn đủ rồi, cô ta nheo nheo mắt, đọc thầm tên Cảnh Huyên, trong đầu cô ta dần dần hiện lên gương mặt xinh đẹp tỏa ra khí chất, đặc biệt là đôi mắt đẹp đến kinh người.
Thật là ghen tị mà!...
1: Em thích anh không.
…Trời có chút se lạnh, Cảnh Huyên chỉ mặc một chiếc áo khoác rất mỏng, cô ôm lấy cánh tay mình rồi híp mắt run rẩy ở bên ngoài. Trình Dương lúc nãy ra ngoài gọi điện thoại, vừa về thì gặp cô.
“Cô có lạnh không? Sao lại đứng bên ngoài..?” Anh ta mỉm cười nhìn cô hỏi.
Bởi vì chiều cao nên Cảnh Huyên không thể không ngước đầu nhìn anh ta: “Tôi vẫn ổn, không lạnh, vì có chút ngột ngạt nên ra ngoài hít thở chút..” Cô vừa nói xong thì hắt hơi.
Trình Dương cười nhẹ ra một tiếng làm Cảnh Huyên xấu hổ đỏ mặt.
“Anh còn chưa ăn đúng không? Anh nhanh đi đi, buổi chiều bắt đầu sớm, nếu không đi nhanh sẽ không kịp đâu.” Cảnh Huyên giục anh ta.
Trình Dương đột nhiên gọi tên cô, Cảnh Huyên ngẩng đầu nhìn anh nhưng anh lại không nói gì: “Không có gì, tôi đi trước đây. Cô cũng mau quay về đi đừng để cảm lạnh.”
Cảnh Huyên “ừm” một tiếng.
Trình Dương đi được vài bước lại quay đầu nhìn cô: “Đừng có quên mời tôi dùng bữa đấy nhé.”
Ánh mắt anh ta mang theo ý cười, cả người tự mang hào quang, quả nhiên danh hiệu dương quang tiểu thịt tươi  không phải là gọi cho có, Cảnh Huyên nhìn đến cảm thấy tâm trạng cũng tốt lên.
“Được rồi, tôi nhớ rồi.” Cảnh Huyên vẫy tay với anh ta: “Anh mau đi ăn đi!” Cô tiếp tục đi dọc theo hành lang quanh co, nghĩ đến thái độ thù địch của Giản Thư Dao với Trình Dương cô liền đau đầu. Hay là lúc mời Trình Dương dùng bữa thì không dẫn theo Giản Thư Dao? Nhưng mà đi một mình mời anh ta thì lại cảm thấy có chút kì kì.
Khương Hàn và Trình Dương chạm mặt nhau, Trình Dương chào hỏi trước: “Anh Khương!”
Khương Hàn gật đầu, lại nghe Trình Dương nói: “Anh đi tìm Cảnh Huyên à?”
⬅ Trước Tiếp ➡