Mộc Cẩm Nhu một bên vội vàng khuyên nhủ: “Bà nội người đừng tức giận, em gái cháu luôn lười xuống giường, đã kêu người đi mời rồi ạ.”
Lời còn chưa nói xong, sắc mặt lão phu nhân đã trầm thêm mấy phần: “Không ra thể thống gì, chẳng lẽ còn muốn ba mời bốn gọi? Hi Nghiêu, bình thường cháu dạy dỗ thế nào?”
Nam thanh niên kia không phải ai khác, chính là Lăng Thận Hành – con trai duy nhất của lão đốc quân Lăng Khiếu Thiên, tự là Hi Nghiêu, hiện tại công danh hiển hách, oai phong bốn phương, bên ngoài truyền là thanh niên tuấn kiệt, kỳ tài tram năm.
Nghe xong lời của lão phu nhân, Lăng Thân Hành vẫn không ngẩng đầu, giống như chuyện này không liên quan gì đến anh, lúc này, một nha hoàn báo lại: “Thiếu phu nhân đến rồi ạ.”
Mộc vãn vừa xuất hiện mọi người đều nhìn chăm chăm, cô không quan tâm lắm, khẽ khom người: “Xin lỗi, đã đến muộn.”
Mặc dù lão phu nhân có nhiều điều không vừa ý với cô, nhưng hôm nay là ngày vui, cháu trai đại thắng trở về, bà không muốn gây chuyện mang một thân xui xẻo.
Bên cạnh Lăng Thận Hành có một chỗ trống, là để cho Mộc Vẫn, dù sao cũng là chính thất, theo quy củ thì không thể thiếu, có thể Mộc Vãn hình như không nhìn thấy, chọn chỗ xa anh nhất ngồi xuống, sau đó im lặng.
Trong chốc lát không khí tĩnh lặng, rõ ràng mọi người đều thấy khó chịu với sự thay đổi đột ngột này của Mộc Vãn, có điều lão phu nhân không nói gì, những người khác dù oán trách trong lòng cũng không dám tự ý nhiều lời.
Quản gia lấy bình rượu ủ tốt nhất ra, ngoại trừ bà tư đang mang thai, ly rượu trước mặt mọi người đều được rót đầy.
Đầu tiên lão phu nhân khen chiến công của cháu mình như thế nào, thiếu niên anh tài, mọi người đều tự nhiên phụ họa theo, trong chốc lát bầu không khí trên bàn vô cùng vui vẻ.
Mộc Vãn cầm ly rượu lên, ánh mắt nhìn những món ngon trước mặt, chỉ muốn lão phu nhân nhanh nhanh nói hết lời đi, cô đã đói bụng từ lâu rồi, năng lực diễn thuyết của lão phu nhân và viện trưởng bệnh viện của cô giống y nhau, rõ ràng nói “Ta nói câu cuối cùng” nhưng kết quả là câu cuối cùng này vẫn không có dấu chấm tròn nào.
Mộc Vãn nhàm chán, đôi mắt âm thầm quan sát xung quanh, ánh mắt vô ý thoáng nhìn, chạm vào ánh mắt lạnh lùng vô cùng, đôi mắt đó sắc bén thông suốt, dường như ẩn hiện nét quyến rũ mê hoặc, có khả năng anh ta vốn không nhìn cô, nhưng Mộc Vãn cảm giác ánh mắt mình như cái gai bị thiêu đốt.
Cô khẽ gật đầu tránh ánh mắt sắc bén kia, vuốt ve cái ly trong tay, trong lòng không khỏi than thầm một câu, thì ra anh ta là Lăng Thận Hành, là người đàn ông mà chủ nhân của thân thể này lúc nào cũng nghĩ đến, tuy rằng đẹp trai đến mức người và thần đều phẫn nộ nhưng mà trông quá tàn bạo, lại có chút lạnh lùng, tuyệt đối không phải mẫu người cô thích, ở thế giới kia của cô, phổ biến nhất là kiểu người tỉ mỉ chu đáo, hiền lành ấm áp, như bác sĩ Lâm bên khoa não ấy.
Dù biết anh ta không phải người lương thiện, nhưng Mộc Vãn vẫn phải nghĩ cách trao đổi với anh ta về chuyện của Hồng Tụ một chút, cô ấy bị oan, bà năm chết thảm chắc chắn có lý do khác.
Cô cần cơ hội, nhưng không phải bây giờ.
Giọng hát hay Trung Quốc
Lão phu nhân nói hơn nửa ngày cuối cùng cũng kết thúc, trên bàn tiếng bát đũa nhẹ nhàng vang lên.
Quá ba tuần rượu, Mộc Vãn cũng đã ăn no rồi, đang suy nghĩ tìm cớ để về phòng, lại nghe chỗ bà ba cười ha ha với lão phu nhân nói rằng: “Mẹ, bình thường trong nhà có chuyện vui đều phải ca hát góp vui, hôm nay là ngày tốt, sao lại không náo nhiệt một chút?”
Bà ba đưa lời đề nghị này, Mộc Vãn lập tức cảnh giác.
Trước đây cô có học Côn Khúc, nhưng lúc đó cô không để tâm học tử tế, khi đi học thì ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới.
Nhưng lão đốc quân rất thích nghe Côn Khúc, vừa nghe con dâu đã bái sư học hát trong lòng tràn đầy chờ mong, có một lần trong tiệc mừng thọ đã để cô lên hát, kết quả là làm mọi người xôn xao bàn tán, khiến cho lão đốc quân mất mặt.
Cô học nghệ không tinh khiến đốc quân tức giận, lại xấu hổ trước bao quan khách, điều này làm cho Lăng Thận Hành càng ghét cô hơn, nghĩ đến anh ta đường đường là Thiếu soái, thê tử của mình lại không ra sao, có ai thích nổi được điều đó.
May là bà ba ra cứu kịp thời, tình cảm dạt dào diễn một đoạn Côn Khúc kinh điển (Mẫu đơn đình), cô ở bên cạnh phụ họa, quả thật đặc sắc không diễn tả được, tất cả mọi người đều biết, vợ ba của đốc quân có giọng hát trời ban, làn điệu dịu dàng đẹp đẽ, hiếmủcó.
Bà ba xuất thân từ Vương phủ, từ nhỏ đã theo Đại Vương gia đi nghe hát, tự nhiên cũng học được chút ít, năm đó cũng nhờ vào giọng hát mà lấy long Đốc quân, chỉ có điều tuổi già sắc phai, giọng hát không còn uyển chuyển, hơn nữa nghe nói bây giờ Đốc quân chỉ thích nghe bà tư đàn dương cầm thôi.
Ở trong phủ này, có thể khiến người ta nhớ tới bà ba cũng chỉ có nhờ giọng hát này, vì thế mỗi khi có tiệc vui bà ta đều khéo léo đề nghị, hát qua hát lại nhất định đến cuối cũng là bà ta hát kết thúc giành được sự tán thưởng của cả sảnh. Đối với bà ba bị thất sủng mà nói, đây chính là lúc nở mày nở mặt hiếm có của bà ta.
Huống chi, mỗi lần đều có một Mộc Vãn không biết trời cao đất rộng làm nền cho bà ta.
Mộc Vãn hơi cúi đầu, một mình nghĩ tâm sự, như không nghe thấy.
Bà ba vừa dứt lời, lão phu nhân liền cười gật đầu, cháu trai đại thắng trở vể, hiển nhiên bà vui mừng khôn xiết, lúc này, tất nhiên phải có tiết mục góp vui.
Nha hoàn đứng sau bà ba đột nhiên lên tiếng: “Nghe mọi người nói thiếu phu nhân học Côn Khúc từ một danh sư, chúng em đều muốn mở mang tầm mắt ạ.”
Bà ba trừng mắt với cô ta, trách mắng: “Láo xược, cũng không nhìn xem đây là đâu, là chỗ cho ngươi nói sao.”
Nha đầu kia chịu nghe mắng, mặt oan ức ngậm miệng lại.
Mộc Cẩm Nhu nghe bà ba nói xong, mặt lập tức lo lắng nói: “Tuy em gái hát Côn Khúc rất hay, nhưng em ấy mới bị hoảng sợ, e là thân thể không khỏe lắm, dì ba bỏ qua cho em ấy đi.”
Bà ba cười nói: “Cháu cũng thật là, chuyện gì cũng nghĩ thay cho em gái, nhưng mà chỉ hát Côn Khúc góp vui, dì nghĩ nó cũng không từ chối đâu nhỉ?”
Trong lòng Mộc Vãn cười khẩy, ngoài miệng dường như nở một nụ cười yếu ớt.
Bà hai ngồi bên trái Mộc Vãn lặng lẽ kéo vạt áo cô, ý là nhắc cô cẩn thận mắc bẫy.
Mộc Vãn nhìn bà một cái rồi bình tĩnh giả bộ uống trà, bà hai này ai cũng nịnh hót, ai cũng nịnh bợ, bây giờ lại đang bênh vực cô.
Nếu là trước Mộc Vãn trước đây, nhất định sẽ ngu ngốc bị mắc mưu, nhưng thật đáng tiếc là, Mộc Vãn kia đã chết, hiện tại Mộc Vãn là cô.
Đây chính là lúc để mấy người ở đây biết thế nào là Giọng hát hay Trung Quốc.
Vả mặt bôm bốp.
Mộc Vãn không biết hát Côn Khúc gì đó, nhưng đối mặt với sự khiêu khích trần trụi của người ta, cô vẫn thản nhiên đứng lên: “Hát Côn Khúc mãi cũng không có gì hay, hôm nay để cháu cho mọi người nghe bài hát mới.”
Mộc Cẩm Nhu cười nói: “Em gái hát cái gì cũng dễ nghe, không biết là bài hát gì mới, nhanh để mọi người mở mang tầm mắt đi.”
Lăng Thận Hành ngồi bên cạnh hơi cau mày nhẹ đến mức không thể nhìn thấy, trong mắt hiện ra vẻ chán ghét, Mộc Vãn này thật sự không tự hiểu lấy mình, bản thân đã biến thành thằng hề trên bàn cơm còn hồn nhiên không biết.
Anh đẩy chén trà trong tay đi, đứng dậy.