⬅ Trước Tiếp ➡
Tri Ngu đã đứng rất vững, dù nàng có dày mặt đến đâu cũng không thể nghĩ ra bất kỳ lý do hợp lý nào để ngã vào lòng hắn. Nhớ lại lần trước nàng đã vụng về chạm nhầm vào tay người khác, Tri Ngu không khỏi thất vọng khi nhận ra mình hoàn toàn không có chút thiên phú quyến rũ người ta.
Hệ thống …
Ngoài sự vụng về vào phút cuối, thật ra nàng cũng khá khéo léo đấy chứ.
Kế hoạch tiếp theo vẫn được định hình xong thì Phùng Sinh vô tình quay đầu nhìn về một hướng khác, khuôn mặt bỗng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
"Thẩm cô nương?"
Trên mặt Phùng Sinh thoáng hiện vẻ bối rối, có lẽ đã lâu không gặp người đó nên hắn không chắc lắm về thân phận của nàng.
Tri Ngu sững lại, dù đã đoán "Thẩm cô nương" trong lời của hắn chính là Thẩm Trăn nhưng bản năng mách bảo nàng vào lúc này đáng lẽ ra Thẩm Trăn phải đang cùng Thẩm Dục ngắm hoa dưới ánh trăng mới đúng.
Nàng từ từ ngẩng đầu lên nhìn theo hướng ánh mắt của Phùng Sinh, khi nhìn thấy Thẩm Trăn và Thẩm Dục đang đứng cạnh nhau, Tri Ngu hoàn toàn sững sờ…
19
Bàn tay mềm mại của Tri Ngu vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Phùng Sinh khiến trái tim hắn khẽ run lên, nhưng ngay sau đó nàng lại đẩy hắn ra làm lòng hắn không khỏi dấy lên cảm giác mất mát.
Ánh mắt Thẩm Trăn lướt qua Tri Ngu rồi từ từ dừng lại trên người Phùng Sinh.
"Phùng công tử, ta có vài lời muốn nói với huynh.”
Cốt truyện đã hoàn toàn bị đảo lộn, lần này người bị bắt gian không phải là Thẩm Trăn.
Phùng Sinh thoáng chần chừ, "Chờ một chút..."
Hắn đang không biết làm sao để an bài thoả đáng cho Tri Ngu trước thì Thẩm Dục đứng phía sau Thẩm Trăn lại bình tĩnh lên tiếng, giọng nói không nhanh không chậm.
"Lại đây."
Phùng Sinh chưa rõ Thẩm Dục đang nói với ai cho đến khi hắn nhìn xuống thấy vẻ bất an hiện rõ trên khuôn mặt mỹ nhân.
Nghe thấy lời của Thẩm Dục, Tri Ngu ngoan ngoãn bước đến bên cạnh hắn giống như một bé thỏ con run rẩy trước mãnh hổ, nàng dịu dàng ngước mắt lên nhỏ giọng nói gì đó với Thẩm Dục.
Thẩm Trăn nhìn thấy tất cả, không khỏi nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.
Có lẽ Thẩm Dục không để ý nhưng nàng ta thì thấy rất rõ Tri Ngu cố tình tiếp cận Phùng Sinh.
Thẩm Trăn nghĩ nếu Thẩm Dục cưới một nữ nhân hiền lành thì nàng ta đành chấp nhận.
Nhưng đáng tiếc người đó lại không phải
Thẩm Trăn lấy một miếng ngọc bội trước đây Phùng gia đã tặng nàng ta ra, trên đó không biết đã xuất hiện một vết nứt từ lúc nào.
"Phùng công tử, từ xưa đến nay ngọc vỡ đều là điềm xấụ”
"Bây giờ ta lại bệnh tật yếu ớt, nếu sau này gả vào Phùng gia, e là sẽ ảnh hưởng đến việc nói dõi…”
Những lời này gần như đã rút cạn sức lực của Thẩm Trăn. Chiếc túi thơm trong tay áo như tỏa ra hơi nóng bỏng rát khiến nàng ta không thể phớt lờ.
Giọng nàng kiên định "Phùng công tử, chúng ta huỷ bỏ hôn ước đi.”
Những lời của Thẩm Trăn kéo Phùng Sinh trở lại thực tại.
Hắn nhìn nàng ta, hồi tưởng lại những kỷ niệm của họ.
Mọi việc đều để lại dấu vết, chỉ cần quan sát kỹ sẽ thấy những manh mối nhỏ bé.
Phùng Sinh như chợt hiểu ra điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch cười giễu cợt.
"Thực ra nàng đã muốn kết thúc mối hôn sự này từ lâu rồi phải không?"
Hắn không phải kẻ ngốc, có vài lần đến thăm nàng ta theo lễ nghĩa nhưng ánh mắt Thẩm Trăn nhìn hắn không bao giờ giống như khi nàng ta nhìn Thẩm Dục.
Phùng Sinh quay sang nhìn Thẩm Trăn đang trầm mặc và hỏi “Cho ta biết nữ nhân vừa rồi là ai trước đã?”
Thẩm Trăn suy nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng đáp.
"Là nữ tử Tri gia."
Giờ đây nàng ta cũng là thê tử của Thẩm Dục nhờ vào những thủ đoạn đáng khinh để đạt được.
Cặp phu thê bằng mặt không bằng lòng đang trên đường trở về, tâm trạng Tri Ngu bỗng trở nên nặng nề.
⬅ Trước Tiếp ➡