Chương 25
Trở lại chuyện Kim Liên, Vương bà thấy nàng đẹp đẽ như thế mà phải làm vợ một người như Võ Đại, thì đoán biết ngay tâm sự của nàng, lại biết nàng không có ai bầu bạn nên lân la chuyện trò, dần dần trở thành thân thiết. Vương bà thường lãnh quần áo về cho Kim Liên may vá, rồi tìm đủ cách ly gián vợ chồng Võ Đại, Kim liên.
Một hôm Kim Liên nói với Vương bà
Ma ma à, ma ma thấy em chồng của tôi thật là hãnh diện biết bao. Chú ấy tài ba dũng mãnh, tay không đánh chết hổ dữ Cảnh Dương, mà tướng mạo lại vô cùng đẹp đẽ. Vương bà tiếp lời
Thì tôi cũng vẫn nghĩ như vậy dó. Tôi cũng còn nghĩ tới cô nữa. Cô là người nhan sắc tuyệt trần thế này, đáng lẽ phải lấy người chồng xứng đáng, nào ngờ trời già cay độc, bắt cô phải khổ. À mà có lẽ cô cũng biết chuyện này, hôm nọ lúc cô ra mua kim chỉ, có người để ý đấy nhá. Kim Liên vội hỏi
Có phải người mặc áo xanh hôm đó chăng? Mà ai vậy?
Vương bà lững lờ
Không nói ra thì thôi, mà nói ra thì lại tức cười.
Kim Liên nôn nao
Ma ma à, bây giờ không có ai ở nhà, xin nói cho tôi nghe đi.
Vương bà cười
Người đó là Ứng nhị gia, bạn của Tây Môn Đại quan. Đại quan nhân có cửa hiệu dược phẩm lớn nhất ở đây. Ứng nhị gia tên thật là Bá Tước, còn Tây Môn Đại quan nhân cưới một kỹ nữ là Lý Kiều Nhi về làm vợ thứ nhì, đó là do công của Ứng nhị gia.
Kim Liên hỏi
Còn vị Tây Môn Đại quan nhân trong nhà có mấy người thiếp?
Vương bà đáp
Vì Đại quan nhân chưa có con trai, người chính thất lại đã qua đời, hiện có ba người vợ. Người thứ ba là Trác Nhị Thư hiện đang bệnh nặng, sợ không qua khỏi, nên Đại quan nhân hình như cũng đang muốn cưới thêm một người vợ nữa.
Kim Liên lại hỏi
Ma ma có quen với Ứng nhị gia không?
Vương bà đáp
Quen chứ sao không? Ứng nhị gia hiện nhờ vả Đại quan nhân nhiều lắm, tuy có lãnh ít việc tại huyện nhưng cũng chẳng kiếm được bao nhiêụ
Kim Liên hỏi
Hôm đó tại sao Ứng nhị gia lại tới chỗ mình ở lúc trước? Mà có chuyện gì đáng cười như ma ma mới nói?
Vương bà cười bảo
Chuyện buồn cười đó, tôi cũng chẳng nên nói cho cô nghe làm gì.
Nói xong đứng dậy định đi. Kim liên vội nói
Xin ma ma nán lại ăn bánh, uống nước trà đã. Hôm nay cũng có em chồng tôi tới chơi thì phải. Bây giờ thì mời ma ma dùng chút đỉnh cho ngon miệng rồi nói chuyện cho tôi nghe.
Vương bà ngồi xuống nói
Mời mấy thứ này thì không được. Cô muốn nghe tôi nói thì phải mời tôi uống rượu mới được.
Kim Liên nói
Rượu thì có, nhưng không có đồ nhắm. Xin ma ma cứ ngồi đây, để tôi sai con Nghênh Nhi nó ra phố mua ít thịt quay về.
Vương bà cười ỡm ờ
Bây giờ tôi không muốn thịt quay, mà muốn nhắm rượu với thịt của cô thì cô có chịu không?
Kim Liên đáp
Ma ma muốn gì cũng dược hết.
Hai người cùng cười. Sau đó Vương bà bảo
Thôi thì để tôi nói cho mà nghe kẻo đêm lại không ngủ được. Hôm đó Ứng nhị gia hỏi thăm về mấy nhà hàng xóm của tôi...
Kim Liên ngắt lời
Hỏi những nhà nào vậy?
Vương bà bảo
Thì cô thử đoán xem.
Kim Liên nói