⬅ Trước Tiếp ➡
"Ưʍ...a...thúc thúc...núʍ ѵú...bị chơi hỏng mất...ưʍ...đậu nhỏ cũng rất thoải mái..."
"Mẹ kiếp, cô đúng là một cô gái dâʍ đãиɠ, ở trên xe bị người lạ sờ cũng có thể nứиɠ, có phải đã lâu không được thao rồi không?"
"Không...không có...người ta vừa mới bị cha thao....ưʍ...tiểu huyệt còn rất sưng..."
"Mẹ nó, còn câu dẫn cả cha mình...thảo nào còn chưa bắt đầu sờ núʍ ѵú đã cứng như vậy...đúng là cái đồ đê tiện..." Người đàn ông nghe những lời của An Đình nói xong thì không thể nhịn được nữa, ngón tay thò vào trong qυầи ɭóŧ của cô, nhắm vào âm đế mà cọ xát mạnh mẽ.
"A a...thúc thúc...chậm...chậm chút...không...được mất...ưm ưʍ...muốn chết....chậm chút...sẽ hỏng...ưʍ...thoải mái...đừng..."
"Ngoài miệng nói không nhưng thân thể lại tự đưa vào tay thúc thúc, cô gái, cô rất không thành thật." Ngón tay của người đàn ông nhanh nhẹn xoa nắn âm đế liên tục, không cho An Đình cơ hội thở dốc.
"A a a...thúc thúc...không được...tao hóa...chịu không nổi...ưʍ...thoải mái...thích quá...a a...muốn chết....sướиɠ quá...thật sự không được rồi...." Ngón tay của người đàn ông rất linh hoạt khiến An Đình thở dốc liên tục, hai tay cô dùng sức nắm lấy quần áo của người đàn ông phía sau, hai chân muốn khép lại nhưng lại không nỡ.
Lúc này An Đình nghe thấy tiếng kéo khóa quần, người đàn ông vén váy An Đình lên, côn ŧᏂịŧ to nóng hổi chọc vào mông An Đình, người đàn ông đẩy thật mạnh, côn ŧᏂịŧ lớn chen vào bắt đùi cô, cọ qua cọ lại ở đó.
"Đưa mông lên," người đàn ông ra lệnh.
An Đình ngoan ngoãn nghe lời kiễng chân, niềm nở mời: “Thúc thúc...mau..mau vào...đừng cọ nữa...tiểu huyệt ngứa quá...nhanh lên..."
Người đàn ông ôm eo An Đình, không nghe lời An Đình mà xoa nắn bên ngoài hoa huyệt, An Đình bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ đến mức không thể chịu đựng được nữa, đành phải thấp giọng cầu xin.
"Thúc thúc tốt...mau thao người ta đi...tiểu huyệt người ta ngứa quá...muốn côn ŧᏂịŧ của thúc thúc...mau...hung hăng thao Tiểu Đình..thao chết Tiểu Đình....Tiểu Đình cầu xin thúc thúc..." Vì để được côn ŧᏂịŧ thô to phía sau thao, An Đình nói rất nhiều lời dâʍ đãиɠ, người đàn ông không nhịn được nữa, anh ta mắng một tiếng rồi giữ chặt eo An Đình, phụt một tiếng, côn ŧᏂịŧ cắm vào trong tiểu huyệt của An Đình.
“A...sướиɠ quá..." Sự xâm nhập của côn ŧᏂịŧ lớn lập tức giải tỏa sự thiếu khát của An Đình, cô thế mà lại bị một tên biếи ŧɦái thao trên xe buýt.
Người đàn ông điều khiển côn ŧᏂịŧ cắm rút, khí lực lớn kinh người, mỗi lần đâm vào đều có thể chạm đến hoa tâm, để toàn bộ cơ thể cô đạt được kɧoáı ©ảʍ.
“Ưm ưʍ...sướиɠ quá...thật tuyệt...thật thoải mái...” An Đình rêи ɾỉ, tận hưởng cảm giác sung sướиɠ mà côn ŧᏂịŧ lớn mang lại cho cô.
"A...tiểu huyệt của cô thật chặt...ẩm ướt...dâʍ ŧᏂủy̠ thật nhiều..."
Người đàn ông nói rất đúng, cha cũng nói tiểu huyệt của An Đình rất nhiều dâʍ ŧᏂủy̠, nên không cần phải làm màn dạp đầu, chỉ cần sờ vài cái là dâʍ ŧᏂủy̠ tự mình chảy ra.
"Ưʍ...thúc thúc xấu quá...trên xe buýt...thao người ta...làm trò này...trước mặt nhiều người như vậy...ưʍ...thật htoair mái....ưʍ...thao tao huyệt của người ta...thao chết người ta đi...sướиɠ quá...dùng sức..." An Đình bị kɧoáı ©ảʍ khống chế, không biết mình đang nói gì nữa.
"Bị thúc thúc thao sướиɠ không, kí©ɧ ŧɧí©ɧ không?"
"Sướиɠ...thật sướиɠ...thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ...ưm ưʍ..." An Đình bị thao đến dục tiên dục tử, còn phải khắc chế thanh âm của mình, không thể gây ra tiếng động quá lớn.
Xe xóc nảy khiến côn ŧᏂịŧ lớn đập vào vách thịt của An Đình, ngón chân An Đình co quắp lại.
"Cô gái, cô tên gì..."
"Ưʍ...An Đình." An Đình thành thật trả lời.
"Tiểu Đình, côn ŧᏂịŧ của thúc thúc lớn không?"
“Ưʍ...lớn...còn thô...sắp thao nát tiểu huyệt của Tiểu Đình rồi..."
"Nếu Tiểu Đình thích, thúc thúc cho Tiểu Đình thông tin liên lạc, sau này thường xuyên để thúc thúc dùng côn ŧᏂịŧ thao tiểu huyệt có được không? Thúc thúc có thể giới thiệu cho cháu càn nhiều thúc thúc có côn ŧᏂịŧ lớn hơn nữa."
“Được...muốn có thêm nhiều thúc thúc...nhiều côn ŧᏂịŧ thao Tiểu Đình...” An Đình càng nói càng xấu hổ, không ngờ cô lại có thể nói ra những lời dâʍ đãиɠ như vậy.
"A...thật tuyệt...không ngờ hôm nay lại may mắn như vậy, gặp được một buos bê tao hóa..Tiểu Đình tao như vậy, chỉ bị cha thao qua thôi sao?"
Thật đáng ghét, tại sao lại hỏi cô câu này, An Đình lắc đầu, "Người ta, người ta có bạn trai..."
"Thực sự ghen tị với bạn trai của cháu, có bạn gái tao như vậy, nhất định ngày nào cũng không nhịn được mà thao Tiểu Đình..."
“Bạn trai Tiểu Đình và thúc thúc ai thao sướиɠ hơn?” Người đàn ông thúc mạnh một cái rồi hỏi.
"Ưʍ...cả hai..đều tốt...côn ŧᏂịŧ của bạn trai tôi cũng rất lớn..."
"Cho nên ngực của Tiểu Đình là bị bạn trai chơi sao."
"Không phảm...ưʍ...phải..."
“Phải hay không phải...” Người đàn ông đẩy mạnh.
"A...a...sâu quá...ưʍ...thật thoải mái....thúc thúc xấu quá...dùng sức như vậy...tử ©υиɠ bị đâm hỏng mất.....vυ" của người ta...bị bạn trai chơi...thúc thúc chơi...cha chơi...còn có...ưʍ..tự mình chơi..." An Đình bị thao tới mất lý trí, cái gì cũng nói hết.
Lúc này, tiếng loa thông báo vang lên, An Đình mới tỉnh táo lại một chút.
"Thúc thúc...ưʍ...Sắp đến rồi..." An Đình nhắc nhở người đàn ông phía sau, nếu anh ta còn không bắn, chắc chắn sẽ bị người trên xe nhìn thấy, như vậy sẽ rất xấu hổ.
"Nói cho thúc thúc biết Tiểu Đình đi xe lửa nào thì thúc thúc bắn cho cháu..."
An Đình nói ra một số, người đàn ông thở dài: "Thật đáng tiếc, không thể cùng chuyến với Tiểu Đình." Nói xong, anh ta đâm mạnh một cái, mỗi lần rút ra hơn nửa côn ŧᏂịŧ lớn, sau đó mạnh mẽ đâm vào tiểu huyệt của An Đình.
“A a a...thật tuyệt...sắp xuất tinh...” Sau khi đạt cao trào, An Đình ngã lên người đàn ông và để cho côn ŧᏂịŧ lớn vào tử ©υиɠ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi tràn vào.
⬅ Trước Tiếp ➡