Trong lúc trò chuyện, Dụ Sanh biết được anh đang làm hộ chiếu để chuẩn bị cho một chương trình tiến sĩ trao đổi ở nước ngoài.
Nghe vậy, cô chân thành chúc mừng anh.
Minh Thành Đại học tuy cũng là trường danh tiếng, nhưng vẫn kém các trường hàng đầu như Thanh Hoa hay Bắc Đại.
Trong trường từng có không ít câu chuyện truyền tai về anhnanmột người nổi bật cả trong học thuật lẫn tính cách.
Thậm chí, anh trai của Mạnh Tây Châu từng rất xem trọng anh, đưa ra lời mời với mức lương cao để anh gia nhập tập đoàn công nghệ của gia đình.
Thế nhưng, Lương Dĩ Thực đã từ chối cả lời mời làm việc lẫn cơ hội học tập ở trường hàng đầu, chọn ở lại Minh Thành để tiện chăm sóc người bà đang đau ốm.
Sau khi người bà qua đời, anh mới quyết định xuất ngoại.
Dụ Sanh nhớ lại ngày làm hộ chiếu, cô hoàn thành xong thủ tục vào khoảng 7 giờ tối. Khi quay đầu lại, cô bất ngờ thấy Lương Dĩ Thực vẫn còn ở đó.
Anh mỉm cười bước tới, nhẹ nhàng hỏi “Sư muội, thật trùng hợp. Ăn tối cùng anh nhé?”
Kể từ sau khi chia tay Mạnh Tây Châu, mỗi lần gặp gỡ bạn bè của anh, Dụ Sanh đều phải nghe nhắc về quá khứ. Điều này khiến cô ngần ngại.
Cô sợ Lương Dĩ Thực cũng sẽ đề cập đến chuyện cũ.
Nhưng khi thấy sự chân thành trong ánh mắt anh, cô cười nhẹ và trả lời
“Anh sắp xuất ngoại rồi, đây là chuyện đáng chúc mừng. Lẽ ra em phải mời anh ăn tối mới đúng.”
Họ đến một nhà hàng Trung Hoa gần đó.
Trong suốt bữa ăn, Lương Dĩ Thực không nhắc đến Mạnh Tây Châu, điều này khiến Dụ Sanh thầm cảm kích.
Cuối cùng, anh là người trả tiền.
Hai ba năm không gặp, Lương Dĩ Thực giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiềụ
Khí chất anh trầm ổn hơn, phong thái trí thức càng thêm rõ nét. Dẫu vậy, vẻ ôn hòa dịu dàng nơi đôi mắt và dáng vẻ lặng lẽ khi đứng giữa đám đông vẫn không thay đổi.
Hình ảnh ấy cứ như một đoạn ký ức không thể xóa nhòa trong tâm trí Dụ Sanh.
Dụ Sanh lớn tiếng gọi Chu Tịnh xuống lầu để dẫn mình lên.
Đây là một phần trong kế hoạch cầu hôn.
Trần Dữ đã dành rất nhiều tâm huyết, thậm chí còn mời bạn bè đến để diễn tập vài lần. Anh muốn mang đến cho bạn gái một khoảnh khắc cầu hôn bất ngờ và hoàn hảo nhất.
Khi Chu Tịnh cùng bạn thân bước vào, không gian tràn ngập âm nhạc du dương.
Đèn được chỉnh sáng mờ, chỉ để lại ánh sáng từ vài ngọn đèn treo trên bức tường trang trí sinh nhật.
Trần Dữ đứng giữa phòng, tay cầm một bó hoa hồng lớn, đôi mắt ánh lên sự dịu dàng và mong chờ, nhìn bạn gái từng bước tiến về phía mình.
Giống như bất kỳ chàng trai cầu hôn nào, Trần Dữ kể lại câu chuyện tình yêu của hai người. Anh cảm ơn Chu Tịnh vì đã đồng hành cùng anh suốt chặng đường, cảm ơn tình yêu mà cô đã dành cho anh, và nói rằng anh cũng yêu cô không kém.
Khi nói xong, Trần Dữ lấy chiếc nhẫn cầu hôn từ trong túi ra, quỳ một chân xuống đất, dâng nhẫn lên và cầu hôn cô gái của mình.
Ngay khi anh quỳ xuống, cả căn phòng bùng nổ với những tiếng hò reo
“Đồng ý đi Đồng ý đi ”
Dụ Sanh và Phương Ninh cũng hòa vào tiếng reo hò.
Sau vài câu hô hào, Phương Ninh bất chợt nói khẽ bên tai cô
“Hình như có ai đó đang nhìn cậụ”
Dụ Sanh quay đầu lại, theo hướng mà Phương Ninh chỉ.
Cô nhìn thấy Lương Dĩ Thực.
Ánh mắt anh xuyên qua cô, tập trung về phía trước, nơi Trần Dữ đang cầu hôn. Trên khuôn mặt anh, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên, tựa hồ đang thật lòng cảm thấy hạnh phúc cho bạn mình.
Rõ ràng, anh không nhìn cô.
“Có phải là sư huynh Lương Dĩ Thực không?” Phương Ninh tò mò hỏi, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho Dụ Sanh nghe.
Lời thì thầm bên tai khiến Dụ Sanh cảm thấy hơi ngứa. Cô nhéo nhẹ Phương Ninh
“Đừng nói bừa, chẳng ai nhìn tớ cả. Cậu nhìn nhầm rồi.”
Lời nói nhỏ của hai người hoàn toàn bị tiếng ồn xung quanh che lấp.