Triệu Lệ vội vàng lấy một chiếc khăn bông khô lau tóc cho cô, giọng điệu đầy lo lắng "Cô An Ninh, sao cô lại dầm mưa về thế này? Sẽ bị cảm lạnh mất thôi "
Mái tóc dài ngang vai của An Ninh được búi thấp một cách tùy tiện, lúc này cô tháo ra để lau những lọn tóc đang nhỏ nước tong tỏng. Tóc cô không nhiều lắm, may mà chất tóc vẫn khá tốt.
Triệu Lệ cầm khăn lau nước mưa trên người cô, buột miệng nói "Cô An Ninh, tôi thấy tóc cô trước đây đẹp lắm, dài đến eo như rong biển, sao lại cắt đi rồi?"
Bàn tay đang lau tóc của An Ninh khựng lại, sống lưng cứng đờ.
Triệu Lệ nhận ra mình lỡ lời, vội vàng giải thích "Xin lỗi nhé, tôi không cố ý xem trộm ảnh của cô đâụ Là Huyền Huyền vô tình lật ra, lúc tôi cất ảnh giúp thằng bé thì có nhìn thêm một chút."
Trong mấy tấm ảnh đó, Triệu Lệ nhận ra ngay đó là An Ninh của quá khứ.
Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn vẫn thanh tú xinh đẹp như bây giờ, không cần son phấn.
Mái tóc dài như rong biển xõa xuống lưng, tôn lên vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục.
Cô An Ninh trong ảnh vẫn xinh đẹp như cô An Ninh bây giờ, chỉ có điều, cô gái trong ảnh dường như vui vẻ hơn, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng dịu dàng.
Còn cô An Ninh bây giờ, nơi đáy mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm không thể nói thành lời.
"Không sao đâụ" An Ninh vừa lau tóc, vừa cúi mắt nói nhỏ, giọng nhẹ tênh "Chăm sóc Huyền Huyền bất tiện nên tôi cắt đi rồi."
"Mẹ "
Một giọng nói non nớt, mềm mại đột nhiên vang lên. Ngay sau đó, một bóng dáng nhỏ bé từ phòng bên cạnh chạy ùa tới. Bàn tay nhỏ trắng trẻo, mũm mĩm nắm lấy tay An Ninh "Mẹ về rồi "
"Mẹ về rồi đây." Nhìn thấy đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu, đáy mắt An Ninh mới ánh lên chút sức sống. Cô ngồi xổm xuống, mỉm cười hỏi "Huyền Huyền hôm nay có ngoan không?"
"Ngoan lắm ạ " An Huyền ba tuổi có ngũ quan xinh xắn, non nớt. Trên khuôn mặt trắng tròn là đôi mắt to đen láy, cậu bé vừa định sà vào lòng An Ninh thì bị cô ngăn lại.
"Người mẹ ướt lắm, mẹ đi tắm xong rồi ôm con được không?"
Cậu bé rất hiểu chuyện, hôn chụt lên hai má cô mỗi bên một cái rồi gật đầu cái rụp, giọng nói mềm mại "Vâng ạ "
...
Vòi hoa sen phun ra dòng nước ấm áp, làm mờ một mảng sương trên ô cửa kính nhỏ của phòng tắm chật hẹp.
Tấm gương nhỏ phủ đầy hơi nước, tụ lại thành giọt rồi từ từ chảy xuống, để lại những vệt nước ngoằn ngoèo, phản chiếu mờ ảo thân hình trắng trẻo và quyến rũ của người phụ nữ.
Nước ấm xối lên dải lụa màu xanh nhạt trên cổ tay trái, mép dải lụa đọng lại những giọt nước trong veo.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo dải lụa, nó tuột khỏi cổ tay, để lộ ra chằng chịt những vết sẹo lồi lõm, nông sâu khác nhau, trông thật đáng sợ.
An Ninh nhìn chằm chằm vào những vết sẹo đó. Mỗi một vết sẹo đều là bằng chứng cho nỗi nhớ Lục Tây Yến đến điên cuồng của cô trong bốn năm qua.
Nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt. Khi nhắm mắt lại, trong đầu cô tràn ngập hình ảnh ánh mắt lạnh lùng và bạc bẽo của anh hôm nay.
Bốn năm rồi, cô chưa từng nói với bất kỳ ai.
Cô thật sự, rất nhớ anh.
Nhớ vòng tay ấm áp, nhớ nụ hôn nồng cháy của anh.