Cô gái để lại câu nói này rồi kiên quyết quay người rời đi, trông có vẻ phóng khoáng dứt khoát, nhưng khoảnh khắc quay người vẫn rơi lệ.
Chàng trai ở phía sau mấy lần giơ tay lên rồi lại hạ xuống, nhưng vẫn không nói được câu gì.
Cuối cùng cơm cũng chẳng ăn, anh ta thanh toán rồi rời đi.
Tạ Di tiến lên dọn bàn, cô đăm chiêu nghĩ lại cuộc đối thoại vừa rồi của hai người.
Không nhận rõ được lòng mình ư?
“…”
“Sao thế?”
Một giọng nói dễ nghe kéo cô về thực tại, Thẩm Dương Khanh đã đứng bên cạnh, anh nhận lấy chồng đĩa bẩn từ tay cô, dịu dàng cười nhẹ “Để tôi.”
Tạ Di nhìn anh thành thạo dọn đĩa đi, rồi lại dùng giẻ lau bàn, cô nghĩ ngợi một lát rồi vẫn quyết định hỏi.
“Anh có nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của họ không?”
“Nghe thấy rồi.”
Động tác lau bàn của Thẩm Dương Khanh không dừng lại, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt “Khá tốt.”
“Hửm?”
“Cô gái làm khá tốt.” Thẩm Dương Khanh lặp lại, anh đáp có vẻ lơ đãng “Biết tình cảm của đối phương đã dao động thì quả quyết đề nghị chia tay, kịp thời dừng lại tổn thất, rấtcó bản lĩnh.”
Nói đến đây, động tác lau bàn của anh hơi khựng lại, anh ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Tạ Di, đáy mắt quyến luyến ẩn chứa tình ý sâu xa.
“Nhưng có lẽ tôi không làm được.”
“Đối diện với người mình cực kỳ yêu thích, tôi không thể buông tay.”
…
Một ngày kinh doanh của nhà hàng đã kết thúc.
Trông có vẻ mọi việc đều thuận lợi, nhưng tɾong suốt thời gian đó cũng xảy ra vài tình tiết thú vị nho nhỏ.
Ví dụ như có cặp đôi muốn kỷ niệm ngày yêu nhau, cần họ đứng bên cạnh làm đội tạo không khí tung hoa giấy.
Lại ví dụ có người muốn cầu hôn giữa nơi đông người, họ ở bên cạnh giúp che giấu, giấu nhẫn vào tɾong bó hoa.
Cũng có thử thách do tổ chương trình cài vào, để một cặp đôi giả vờ cãi nhau ầm ĩ trước mặt mọi người, nhằm dụ họ đến can ngăn, đóng vai thẩm phán nhà hàng.
May mắn là cuối cùng không có ai đánh giá tiêu cực, mà còn nhận được vô số lời khen.
Đến cuối cùng cũng có người nhận ra họ, việc kinh doanh nhà hàng suýt biến thành buổi họp fan, tóm lại là niềm vui nối tiếp niềm vui.
Chín giờ tối, ai nấy đều đã mệt nhoài, cuối cùng cũng đến lúc nghiệm thu thành quả.
“22 nghìn 478, cộng thêm bàn cuối cùng là 571…”
“Tổng cộng là 23 nghìn 049.”
Tiêu Cảnh Tích nhấn nút cuối cùng trên máy tính rồi nói.
Cả nhóm người đang căng thẳng nhìn anh ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, the0 sau là niềm vui bất ngờ khi h0àn thành nhiệm vụ.
“Không ngờ lại h0àn thành nhiệm vụ sát nút thế này, xem ra mục tiêu đặt ra đúng là không hề đơn giản.” Liễu Ốc Tinh nói.
Hứa Sương Nhung gật đầu “Đúng thế, cả trưa lẫn tối đều kín bàn, tần suất đổi bàn cũng rấtcao, vậy mà cũng chỉ vừa đủ chỉ tiêu…”
Thế mới biết mục tiêu tổ chương trình đặt ra khó nhằn cỡ nào.
Chắc tổ chương trình cũng không ngờ họ lại h0àn thành được đâu nhỉ.
Đúng vậy, ai mà ngờ cô Tạ lại biểu diễn tiết mục đập đá trên ngực cơ chứ.
Toàn là cao thủ cả.
Thấy họ thật sự h0àn thành nhiệm vụ, hình phạt mà tổ chương trình chuẩn bị đã không có đất dụng͟͟ võ, đạo diễn Ngưu không khỏi có chút tiếc nuối.
Nhưng ông cũng vui.