Chương 1180
"Trả tiền thuê sát thủ lấy mạng của người đàn ông đó."
Lý Đan Kỳ nhìn khẩu súng trên tay, cuối cùng nghiến răng "Không cần. Em không sợ vất vả. Đích thân em sẽ báo thù cho ba mẹ mình."
Đúng là một người cố chấp và ngang bướng.
Hiên Viên Diệu không hề cảm thấy ngạc nhiên, nắm tay Lý Đan Kỳ "Nếu đã như vậy thì đi the0 anh."
Tiếp đó Lý Đan Kỳ đi the0 Hiên Viên Diệu vào sân huấn luyện.
Sân huấn luyện này nhỏ hơn sân huấn luyện của tổng bộ Long Đường, nhưng so với sân huấn luyện bình thường thì lớn hơn rất nhiềụ
Cả sân tập có ba tầng.
Tầng đầu tiên là thực hành võ thuật, ở đây có tất cả các loại vũ khí.
Tầng thứ hai là thực hành môn xạ kích, luyện bắn súng, tháo dỡ và lắp ghép súng.
Tầng thứ ba là huấn luyện toàn diện, bên tɾong thiết lập rất nhiều cơ quan và chướng ngại vật.
Hiên Viên Diệu dẫn Lý Đan Kỳ đến tầng thứ hai, ở tɾong trường bắn, anh nắm tay cô rồi nhìn bia đạn ở cách đó không xa
"Bắn súng là thứ bắt buộc phải luyện. Em đã nhìn thấy chấm đỏ ở phía trước chưa? Ngắm chuẩn vào rồi bắn về phía đó đi."
Lý Đan Kỳ chưa từng cầm súng, đây là lần đầu tiên. Hơn nữa đây không phải đồ chơi mà là súng thật.
Cô có thể cảm nhận được tay mình đang run rẩy. Hiên Viên Diệu túm lấy tay cô "Không phải muốn báo thù sao? Như vậy là không được đâụ"
"Em..." Lý Đan Kỳ mím chặt môi, suy nghĩ một hồi rồi cuối cùng bắn một phát vào bia đạn.
"Bùm." Sau một tiếng súng vang lên, cô mở mắt ra thì phát hiện trên bia đạn không có dấu vết gì hết. Quay đầu nhìn Hiên Viên Diệu, tɾong mắt anh có ý cười mơ hồ.
"Em bắn trượt bia rồi."
Nói cách khác là ngay cả bia đạn mà Lý Đan Kỳ cũng không bắn tɾúng chứ đừng nói đến tɾúng hồng tâm.
Mặt Lý Đan Kỳ đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, cô chỉ cảm thấy rất xấu hổ, cực kỳ xấu hổ.
"Diệụ"
"Nào, anh dạy em." Hiên Viên Diệu lại nắm lấy tay cô, chĩa súng về phía hồng tâm, hơi nghiêng đầu, sau đó bắt tay cô bóp cò.
"Bùm" một tiếng. Lần này Lý Đan Kỳ nhìn thấy rồi, đạn tɾúng giữa hồng tâm.
"Diệụ Anh giỏi thật đấy." Trời ạ, còn cái gì mà Diệu không biết không? Cô chưa từng biết kỹ thuật bắn súng của anh lại giỏi đến vậy.
Cô nhìn anh, tɾong mắt tràn ngập tình yêu, ngoài tình yêu ra còn tràn ngập sự sùng bái.
"Chỉ cần em cố gắng luyện tập thì cũng có thể giỏi như vậy." Hiên Viên Diệu nói rồi lại tỏ ra hơi phiền não "Xem ra anh phải tìm cho em một thầy giáo rồi."
"Diệụ" Lý Đan Kỳ hơi sốt sắng "Anh không dạy em sao?"
"Anh muốn dạy em. Thế nhưng..." Lúc Hiên Viên Diệu nói chuyện, thân thể chầm chậm dựa sát vào người Lý Đan Kỳ.
Động tác đơn giản lại làm Lý Đan Kỳ cảm nhận được vật cứng chống đỡ ở mông cô.
Khuôn mặt đỏ bừng. Hiên Viên Diệu làm như không nhìn thấy, anh thản nhiên nói chuyện.
"Anh muốn đích thân dạy em, nhưng lúc anh dạy em, em ở tɾong lòng anh, anh sợ mình sẽ không nhịn được."
Mặt Lý Đan Kỳ đỏ bừng lên, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Hiên Viên Diệu mỉm cười, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn này tràn ngập hương vị tình du͙c.
Bá đạo và mang the0 tính chiếm đoạt.
Thân thể Lý Đan Kỳ đã quen với sự va chạm của anh từ lâu, dường như chỉ cần anh vừa hôn môi là cô sẽ mềm nhũn như vũng nước tựa vào tɾong ngực anh.