Người Tình Bí Ấn
Chương 1222
⬅ Trước Tiếp ➡

Từ xa đã có thể ngửi thấy mùi máu tanh trên người.
Quan trọng nhất là cho dù bây giờ Hiên Viên Diệu vào thăm Lý Đan Kỳ thì cô cũng sẽ không tỉnh lại.
Cô bị thương nặng̝ như vậy, quả thực ngay cả bác sĩ cũng không nghĩ một cô gái như Lý Đan Kỳ có thể chống đỡ được ba ngày.
Hiên Viên Diệu cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, lúc này mới phát hiện một người có bệnh sạch sẽ như mình lại mặc bộ quần áo dính đầy máu tanh hơn nửa ngày trời.
Lạnh nhạt liếc nhìn bác sĩ một cái, sau đó Hiên Viên Diệu rời đi.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Hiên Viên Diệu với một thân sạch sẽ thoải mái xuấthiện tɾong phòng bệnh vô trùng.
Trong căn phòng này có đầy đủ các loại dụng͟͟ cụ y tế tiên tiến nhất trên thế giới.
Mà bây giờ trên người cô gái mảnh khảnh gầy gò đang nằm trên giường bệnh giữa phòng kia bị cắm đầy ống dẫn.
Khuôn mặt của cô tái nhợt, không có một chút máụ
Ngay cả đôi môi trước giờ vẫn luôn đỏ mọng cũng trắng bệch ra.
Hiên Viên Diệu bất mãn trừng mắt nhìn vị bác sĩ kia, anh ta hoảng sợ, giọng nói nhỏ đi vài phần "Chủ nhân, cô gái này bị mất máu quá nhiềụ Phải truyền đủ 2000CC máu thì cô ấy mới có thể khôi phục mạch đập."
Lúc Lý Đan Kỳ được đưa vào phòng phẫu thuật thì tim đã ngừng đập và cũng tắt thở rồi.
Nếu không phải toàn bộ cao thủ tɾong giới y học đều hội tụ ở Long Đường thì chỉ sợ Lý Đan Kỳ đã chết từ lâu rồi.
2000CC?
Đuôi lông mày của Hiên Viên Diệu nhướng lên. Anh nhìn gương mặt tái nhợt của Lý Đan Kỳ, sắc mặt mất đi vẻ bình tĩnh bình thường, trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Đứng bên giường, nhìn đủ thể loại ống lớn ống nhỏ cắm vào người cô, lòng anh lại nhói anh.
Lý Đan Kỳ...
Tiếng gọi đó không phát ra thành tiếng, anh vươn tay chạm vào lòng bàn tay cô, sau đó nắm trọn tay cô vào tɾong tay mình.
Lý Đan Kỳ, anh ra lệnh cho em nhất định phải sống cho dù em muốn cái gì đi chăng nữa?
Cho dù em muốn đối xử với anh như thế nào thì anh cũng không để ý. Chỉ cần em sống sót.
Lý Đan Kỳ, anh không cho phép em chết, em đã nghe thấy chưa? Em không được chết...
Lý Đan Kỳ không nghe thấy tiếng Hiên Viên Diệu đang gọi, hai mắt cô vẫn nhắm chặt, nằm im bất động.
Hiên Viên đứng im tại chỗ một hồi lâu, lâu đến mức bác sĩ cứ tưởng anh biến thành pho tượng thì cuối cùng anh cũng lên tiếng.
"Tôi mặc kệ cậu làm như thế nào, nhất định phải khiến cô ấy sống sót."
Trên trán của vị bác sĩ nọ lại rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Cái này... không phải là đang gây khó dễ sao?
"Chủ nhân, chuyện này phải tùy vào ý chí sống còn của cô gái này."
Nói cách khác là nếu Lý Đan Kỳ không muốn sống, tự cô muốn chết thì cho dù là thần tiên Đại La cũng khó mà cứu được.
Hiên Viên Diệu không có thời gian nói nhảm với anh ta, trực tiếp lạnh lùng lướt qua
Bác sĩ thấy thế sợ rụt cả cổ, một chữ cũng không dám nói tiếp nữa.
Mỗi ngày Hiên Viên Diệu đều có rất nhiều chuyện phải làm.
Anh phải mở rộng Long Đường, phải tấn công những thế lực gây bất lợi cho Long Đường và còn phải cân bằng tốt các mối quan hệ ban đầụ
Nhưng cho dù anh có bận rộn thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ dành thời gian đi thăm Lý Đan Kỳ.
Ba lần một ngày.
Sáng trưa tối, đến đêm thì ngủ luôn ở phòng bệnh vô trùng.


⬅ Trước Tiếp ➡