⬅ Trước Tiếp ➡

"Quan nhìn xem, tảng đá này chắc chắn cột chân Trần Hạ níu lại không cho nổi lên, người bình thường ôm cũng rất cực rồi, mà đằng này khi tôi vớt được xác thì nằm giữa sông, nếu nói quăng cả người và xác ra giữa sông thì không đủ sức đâu, nếu muốn đặt xuống giữa lòng sông thì bắt buộc phải lội xuống, mà người có thể bế cả đá và Trần Hạ xuống nước thì phải rất mạnh mẽ, một người phụ nữ như con gia nô của bà Kim thì không bế nổi, nên suy ra sẽ là một trong những người đàn ông trong nhà này, và người đó sẽ có mối quan hệ với hung thủ "
Cô vừa nói xong thì tiếng hô hoán đã vang lên
"Thấy rồi, một đôi giày dính bùn và một bộ quần áo dính rong "
Cô quay qua, cậu Cảnh Minh nhìn chăm chú, quan chép miệng cái rồi quan nói
"Đây là đồ vật của ai?"
Một tên trong đám ngu bỗng bỏ chạy, nó đẩy tất cả đám người ra rồi chạy, nó tiến lại gần cô thì bị cậu Cảnh Minh đấm cho một phát, cậu vật nó xuống rồi hô
"Bắt nó "
Vừa nói xong thì lính đã chạy lại nắm đầu nắm cổ nó, mà bốn năm người không thể làm lại, nó mạnh như trâu, cô vì hốt hoảng mà té nhàu ra sau, đầu chợt đập vào nền rồi đau điếng, cậu Cảnh Minh đỡ cô dậy rồi hỏi thăm, cô chỉ lắc đầu rồi ngồi dậy, đám lính vất vả lắm mới khống chế được nó, rồi trói nó lại, quan hét cái rồi kêu
"Mang nó ra sân "
Cô đi theo rồi ra nghe quan xét xử
"Ngươi tên là gì?"
Hắn không trả lời, bỗng bà tư là bà Kim, bà ấy gấp gáp nói
"Nó là thằng Nô, nó là người của bà ba "
Nói rồi cô lại quay qua nhìn bà ba thêm một cái sắc lẹm, cô còn nhìn cả sắc mặt của thằng nô, cô liền nói
"Vậy cái đôi giày đó và cả bộ quần áo đó là của thằng Nô à?"
Một tên lính lúc nãy đi kiểm tra rồi thưa
"Đúng ạ, nó vừa nghe xong tìm được rồi thì bỏ chạy "
Cô quay qua bà ba rồi hỏi
"Bà còn gì giải thích không? "
Bà ba quay qua cười lạnh nhạt
"Nó là người của tao, đúng đó, nhưng đâu nhất thiết phải là tao sai nó đi giết thằng Trần Hạ đâu, sao mày không nghi ai mà nghi tao?"
Vừa nói xong thì ông Trần đã tát vào mặt bà ba một cái, khóc rồi nói
"Mày câm mồm Mày dám chối sao?"
Cô liền bước lại xác của Trần Hạ, cô nhìn nó thật kĩ rồi nói
"Bà ba, bà nói không sai, nhưng tôi biết nếu hỏi thằng Nô chắc gì nó đã khai bà, biết đâu nó khai là bà tư hay bà năm làm, tôi chỉ muốn nói một điều, trẻ con chết oan rất linh thiêng, nếu bà dám thề bà không làm gì nó, bà sẽ bị trời tru đất diệt bà dám không? "
Bà ấy ngẩn mặt lên, mắt trợn lên nói
"Sao mày không nghi con tư, con Kim đó, nó có mang, mày không nghĩ nó muốn con nó độc chiếm tài sản nên cho người giết thằng Trần Hạ à, mày không nghe nói sau khi thằng Trần Hạ chết con Kim được ủy thác nuôi nó à, liên quan gì tao?"
"Bà nghĩ bà tư sẽ mướn người của bà để làm mấy việc này à, sao bà ấy không mướn người khác, mướn người của bà để tự đập gậy vào đầu à?"
"Tao không có, mày vu oan tao "


⬅ Trước Tiếp ➡