Chương 22
Kỳ thật là Tô Hà đã nghĩ sai, con người cho dù có kiên định bao nhiêu cũng có lúc hoang mang, do dự, bất lực lừa mình dối người, khoảng chừng mấy tháng trước, Đảng Lam phát hiện Diệp Tiêu có người khác, chuyện này đối với Đảng Lam luôn luôn kiêu hãnh mà nói, không khác gì sét đánh giữa trời quang. Đảng Lam chưa từng nghĩ tới Diệp Tiêu sẽ phản bội mình, bảy năm, họ ở cùng một chỗ bảy năm, bảy năm cô chờ đợi đến cuối cùng lại là kết quả như thế, chỉ trong phút chốc, Đảng Lam thậm chí còn có ý nghĩ muốn giết chết Diệp Tiêu, khi tỉnh táo cô lại có chút nhát gan.
Đối với đoạn tình cảm bảy năm này, cô dĩ nhiên không muốn tan vỡ, mấy tháng này Đảng Lam sống vô cùng rối rắm, công ty cũng không đến, Diệp Tiêu ngược lại thật cao hứng, thật ra, trước đây Diệp Tiêu cũng đã đề nghị qua với cô, Diệp Tiêu có tính gia trưởng rất lớn, hắn hy vọng Đảng Lam là một người phụ nữ chỉ sống dựa vào hắn, sau đó dần dần trở thành hiền thê lương mẫụ
Đảng Lam không khỏi cười khổ, bản thân mình còn chưa đủ dựa vào hắn sao, bảy năm nay cô cũng chưa từng sống vì bản thân, cô tựa như một con bươm bướm, dũng cảm quên mình lao vào ngọn lửa tình yêu, cuối cùng bị thiêu đốt đến xương cốt cũng không còn, đó chính là kết quả tất yếụ
Cửa chính vang lên một tiếng chuông, Đảng Lam không hề quay đầu lại, chỉ là hơi liếc mắt nhìn đồng hồ, kim đồng hồ đã chỉ hướng hai giờ, theo tiếng bước chân, cô bị ôm vào một vòng tay quen thuộc, mùi rượu xen lẫn mùi nước hoa xộc vào mũi cô.
Diệp Tiêu vây lấy cô vào trong ngực, thấp giọng nói "Sao còn chưa ngủ, nhớ anh sao? Hử?" Nói xong cúi đầu hôn xuống, Đảng Lam quay đầu đi, nụ hôn của Diệp Tiêu rơi vào khoảng không, Đảng Lam cau mày giãy ra khỏi hắn.
Diệp Tiêu sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, đèn phòng khách không bật, có chút tối tăm, ngoài cửa sổ sát đất ánh đèn đường rực rỡ chiếu vào, rơi xuống trên khuôn mặt hắn những ánh sáng loang lổ, mái tóc ngắn được cắt tỉa cực kì cẩn thận rơi xuống bên tai, ánh sáng đó khiến hình dáng cô phi thường rõ nét, cằm cô hơi hơi nâng lên, tựa như lần đầu tiên khi Diệp Tiêu thấy cô. Cô đứng ở trước mặt hắn, ngẩng đầu nói với hắn "Diệp Tiêu em muốn làm bạn gái của anh, anh có thể từ chối, nhưng cũng không thể ngăn cản em theo đuổi anh".
Ở trường học của bọn họ, Đảng Lam tương đối nổi tiếng, ngay từ đầu, có rất nhiều nam sinh coi cô là tình nhân trong mộng, cô xinh đẹp lại đa tài đa nghệ, cô có gia thế hiển hách mà người bình thường khó có thể với tới được, cô tùy tiện mua một đôi giày chơi bóng giá tiền tương đương với tiền sinh hoạt phí nửa năm của Diệp Tiêu, cô sáng ngời như thế, tựa như viên kim cương được bậc thầy tỉ mỉ mài giũa, mà Đảng Lam như thế lại nhìn trúng hắn, hắn cũng giống như các nam sinh khác vui mừng quá đỗi.