⬅ Trước Tiếp ➡

Nguyễn Tử Mạt nắm tay hai đứa nhỏ vòng qua Cố Vân Đình, tiếp tục đi về phía trước.
Nhìn bóng dáng Nguyễn Tử Mạt rời đi, tươi cười trên mặt Cố Vân Đình biến mất, anh ấy quay đầu, nhìn về phía Lệ Kình Liệt, hơi chau mày. Vừa nãy Nguyễn Tử Mạt chắc chắn đã thấy cảnh tượng bên kia, đêm nay khẳng định có một hồi gió tanh mưa máụ
Trước kia phàm là có phụ nữ nói chuyện cùng lão Lệ, người phụ nữ kia đều sẽ nổi điên, huống chi người hiện tại nói chuyện cùng lão Lệ là Tống Mạn Chi bên đoàn nghệ thuật.
Người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt kia vừa thấy là Tống Mạn Chi liền nổ ma͙nh, càng không cho phép Tống Mạn Chi tới gần lão Lệ một chút.
Tuy rằng không rõ vì sao cô không phát tác ngay lập tức, có thể là định đợi về nhà lại làm ầm ĩ.
Cố Vân Đình đi về phía Lệ Kình Liệt bên kia.
Dưới tàng cây chỉ có Lệ Kình Liệt, Tống Mạn Chi vừa mới rời đi.
“Lão Lệ, vừa rồi cậu nói chuyện cùng Tống Mạn Chi, Nguyễn Tử Mạt ở cách đó không xa đã nhìn thấy.”
Cố Vân Đình liếc nhìn bóng lưng của Tống Mạn Chi cách đó không xa, nói với Lệ Kình Liệt.
Lệ Kình Liệt nghe được anh và Tống Mạn Chi nói chuyện bị Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy thì lông mày lập tức nhíu chặt, quay đầu nhìn xung quanh.
Cố Vân Đình nói, “Đừng nhìn, cô ấy đi lâu rồi.”
Lệ Kình Liệt không hề thả lỏng, ngược lại càng thêm căng thẳng. Không biết người phụ nữ kia lại đang tính làm cái gì sau lưng anh nữa.
“Lão Lệ, dù cho cậu thích Tống Mạn Chi cũng không thể trắng trợn như vậy. Hiện tại cậu vẫn là quân nhân đã kết hôn, này sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến chính bản thân cậụ Nếu cậu thật sự thích, chờ sau khi ly hôn lại thân thiết cũng không muộn.”
Cố Vân Đình sợ bạn tốt bị truyền tin đồn tác phong không phù hợp. Trong quân đội, nếu bị nhận định là tác phong không phù hợp, Lệ Kình Liệt sẽ gặp rắc rối lớn.
“Đừng nói bậy, tôi không thích cô ấy, quan hệ của tôi và đồng chí Tống không phải loại quan hệ đó.”
Sắc mặt của Lệ Kình Liệt rất nghiêm túc.
“Nếu cậu không thích, sao vừa nãy lại nói nói cười cười với Tống Mạn Chi dưới tàng cây.”
Cố Vân Đình h0àn toàn không tin lời Lệ Kình Liệt nói.
Lệ Kình Liệt mặt không biểu cảm đáp, “Tôi giúp đồng chí Tống sửa mạch đïện, cô ấy tới cảm ơn mà thôi. Mời tôi ăn cơm nhưng tôi từ chối rồi.”
“Chúng ta làm anh em bao lâu nay, cậu còn giấu tôi làm cái gì. Cậu cũng không phải người hiền lành tốt bụng gì, những đồng chí nữ khác tìm cậu hỗ trợ cũng không thấy cậu giúp. Sao cậu lại chỉ giúp Tống Mạn Chi.”
Cố Vân Đình cảm thấy Lệ Kình Liệt thích Tống Mạn Chi.
“Chuyện này liên quan đến danh dự của đồng chí nữ, cậu đừng bịa đặt.”
Giọng điệu của Lệ Kình Liệt nghiêm túc hơn rất nhiềụ
“Là tôi nợ cô ấy.”
“Được rồi, tôi không nói nữa.”
Cố Vân Đình cũng thu hồi biểu tình trêu ghẹo.
“Nhưng vừa rồi bị Nguyễn Tử Mạt thấy được, nhà cậu khẳng định sẽ xảy ra một trận gió tanh mưa máụ Cậu tính làm như nào?”
Nói đến đây, Lệ Kình Liệt liền đau đầu, gần đây Nguyễn Tử Mạt rất nhu hòa, khiến anh sắp quên mất bộ dáng giương nanh múa vuốt của cô rồi.
Mỗi lần cô nhìn thấy đồng chí Tống đều sẽ mất khống chế. Ngay từ đầu anh còn giải thích nhưng cô h0àn toàn không nghe vào tai, đến đoàn văn nghệ làm ầm ĩ khiến anh mất hết thể diện. Về sau anh cũng không thèm giải thích nữa, tùy ý để cô nghĩ như thế nào cũng được.


⬅ Trước Tiếp ➡