Chương 13
Học vấn của Hứa Duy Chiêu cũng đẹp như gương mặt cô. Cô được thành phố Giang Châu tuyển dụng về qua chương trình tiến cử nhân tài, còn được trợ cấp ba mươi vạn để mua nhà.
Theo lý mà nói, một người như vậy phải được Giang Đại đối xử tử tế, sao lại bị đồng nghiệp hạ thứ thuốc hỗn loạn đó?
Người đàn ông xoa xoa thái dương.
Tuy nhiên, đối với con gái, xinh đẹp là một con dao hai lưỡi.
Một cô gái xinh đẹp có gia cảnh bình thường, đôi khi tự bảo vệ bản thân cũng khó khăn.
Cha mẹ cô ly hôn, cô có thể đi đến bước này đã không dễ dàng rồi, nhưng vẫn không thoát khỏi sự vẩn đục nơi công sở.
Cuối cùng, anh vẫn gọi một cuộc điện thoại cho Dương Đạo Bình, Bí thư Đại học Giang Châụ
Ngày hôm sau, Đại học Giang Châu tổ chức một buổi nói chuyện chuyên đề “Chấn chỉnh kỷ luật Đảng, làm trong sạch tác phong nhà giáo”.
Lời nói ngụ ý rằng giáo viên Giang Đại cần phải giữ mình trong sạch, một khi phát hiện hành vi làm tổn hại đến đạo đức và tác phong nhà giáo, tuyệt đối không dung thứ.
Trần An Khả ngồi phía sau nghe mà buồn ngủ híp mắt, Hứa Duy Chiêu thì đang dịch tài liệu trong sổ tay.
Cô nhận làm thêm bên ngoài, giúp người khác dịch tài liệu, tiểu thuyết tiếng Anh hoặc tiếng Tây Ban Nha, đôi khi thu nhập còn cao hơn lương chính thức.
Điều này cũng nhờ vào việc khi còn trẻ, vì theo đuổi một tia sáng nào đó mà cô không ngừng nỗ lực, không ngờ nó thực sự đã thắp sáng con đường dưới chân cô lúc này.
Nghĩ đến chuyện đã qua, ánh mắt Hứa Duy Chiêu thoáng qua vẻ cô đơn.
“Chiêu Chiêu, cuối tuần có hứng thú đi làm phiên dịch không?” Thấy cuộc họp sắp kết thúc, Trần An Khả vươn vai.
“Phiên dịch gì?”
“Công ty của anh trai tớ có một nhà đầu tư người Anh dẫn đội qua, nhưng họ muốn tìm một phiên dịch viên nội bộ của mình. Cậu có hứng thú không?”
“Được thôi.”
“Vậy được, tớ gửi địa chỉ cho cậụ Anh tớ ra tay rất hào phóng, giới thiệu cậu đi, tớ còn kiếm được một khoản.”
Chuyện cũ cứ để nó qua đi, điều quan trọng bây giờ là kiếm tiền thật tốt. Hứa Duy Chiêu cười đồng ý.
Thứ Sáụ
Hứa Duy Chiêu đã đổi giờ dạy, cùng Trần An Khả đến công ty anh trai cô ấy. Trên đường đi, cô lại được biết địa điểm đàm phán là khách sạn Grand Hyatt, thế là bọn họ lại tức tốc chuyển sang Grand Hyatt.
Nhà đầu tư người Anh không mang theo phiên dịch, Trần An Thanh cảm thấy may mắn vì đã mời được phiên dịch viên. Giọng tiếng Anh của anh ta không tốt, nói ra sợ bị mất mặt.
Hứa Duy Chiêu nói tiếng Anh rất hay, giọng thuần khiết, chuẩn mực lại mang sự mềm mại độc đáo của phụ nữ châu Á. Đoàn nhà đầu tư rất hài lòng, việc hợp tác diễn ra đặc biệt thuận lợi.
Sau khi ký hợp đồng, hai bên ngồi lại ăn cơm cùng nhaụ
Hứa Duy Chiêu tiếp tục phát huy khả năng của mình, giới thiệu ẩm thực và phong tục nhân văn của Trung Quốc, miệng nói không ngừng, số lần uống nước để làm ẩm họng cũng nhiều hơn. Giữa chừng, cô đi vệ sinh.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi qua hành lang sang trọng tao nhã, cô gặp ngay đoàn người do Phương Túc Lễ dẫn đầụ Phía sau anh là vài người đàn ông mặc đồ vest trang trọng.
Hứa Duy Chiêu và bọn họ lướt qua nhau với vẻ mặt vô cảm, dường như thực sự là người xa lạ, chưa từng gặp mặt.