⬅ Trước Tiếp ➡
Cô hận, hận đứa trẻ rơi xuống nước kia, tại sao lại phải cướp đi bố của cô!
Cô hận, hận người mẹ ngại nghèo yêu giàu.
Cô hận bà ta nhẫn tâm, vứt bỏ mình mà đi, khiến cho bố phải gắng gượng mỉm cười sầu não, uất ức nhiều năm.
Cô thực sự không thể tha thứ cho mẹ mình!
Tần Từ mở to mắt, cơ thể thon gầy ôm hũ tro cốt trong ngực, ngồi tựa vào tường từ rạng sáng đến hừng đông.
Sự thù hận bùng lên, sưởi ấm cô, chèo chống cho cô.
Bố ơi, chờ trời hửng đông, con sẽ đưa bố về nhà.
..
Sáng sớm hôm sau Cục trưởng tới, dẫn cô đứng đợi ngoài Cục công an trấn một tiếng đồng hồ, cho đến khi có một chiếc xe cao cấp sang trọng chạy tới.
"Tần Từ à, bây giờ nhà cháu đã như vậy rồi, đừng về thôn nữa. Cháu còn vị thành niên, lại không có khả năng kinh tế để sống một mình." Cục trưởng Cục công an xoay người, hai ngày nay Tần Từ ngoan ngoãn và lẳng lặng khiến cho người khác đau lòng.
"Vậy cháu đi đâu?" Tần Từ ngẩng đầu, cô dừng lại mấy giây, cảm thấy vô cùng mông lung.
"Sáng nay, ở trong thành phố bên cạnh có một bác Lục gọi điện thoại tới, nói muốn nhận nuôi cháu, cũng hứa hẹn sau khi cháu đến đó sẽ đáp ứng tất cả nhu cầu sinh hoạt và đi học của cháu trước khi trưởng thành, cháu đi không?"
Cô tỏ ra rất mệt mỏi, cố gắng tiếp nhận lời ông ấy nói. Cuối cùng, cô chỉ vào chiếc xe có giá cả không thấp ở trước mặt, khẽ hỏi: "Chiếc xe này tới đón cháu sao?"
"Đúng vậy, lái xe là tài xế của nhà bác kia." Lúc đầu Cục trưởng Cục công an cũng lo không biết sắp xếp cho Tần Từ thế nào, dù sao cũng là người nhà của anh hùng quên mình vì người khác, sự việc lại lên tin tức, cũng không thể cứ đưa đến cô nhi viện được. Trong lúc không biết phải làm sao, may thay lãnh đạo huyện gọi điện thoại tới, thông báo mình có chủ tập đoàn giàu có chủ động nói muốn nhận nuôi đứa nhỏ này.
Nhưng lãnh đạo cũng không tiết lộ quá nhiều về địa vị của người giàu có kia, có lẽ là nhân vật lớn.
Cho dù như thế nào, bây giờ cũng xem như vẹn cả đôi đường.
Tần Từ nhìn về phía hũ tro cốt trong ngực, trong lòng rất giằng co.
Bố không có ở đây, cô không có gì lo lắng, đi đâu cũng có thể mọc rễ nảy mầm.
Nguyện vọng lớn nhất mà bố Tần cố gắng cả đời chính là hy vọng cô đừng sống tạm bợ trong cuộc đời lấy tro bụi đập vào mặt như ông, ông hi vọng cô đến một nơi rộng mở hơn, có nhiều sự lựa chọn hơn.
Cô muốn bố yên tâm.
Vậy thì cứ đi đi.
Cô gật đầu.
Cục trưởng thấy cô đồng ý bèn cười mở cửa xe bên cạnh cho cô, cô cẩn thận bước lên rồi ngồi xuống.
Tài xế trên ghế lái mặc đồng phục màu đen, khẽ đánh giá Tần Từ từ kính chiếu hậu.
Cô bé mười tuổi có đường nét sắc sảo, vẻ mặt tái nhợt, giữa đôi mi thanh tú ẩn chứa sự bền bỉ không thuộc về độ tuổi này.
Khí chất thực sự hơi giống cậu chủ trong nhà.
"Cô chủ, ngồi được chưa?" Lái xe dời ánh mắt, lễ phép hỏi.
"Cháu ngồi vững rồi, cảm ơn ạ." Tần Từ gật đầu.
"Vẫn chưa đâu, cô phải thắt chặt dây an toàn, giống như này.." Lái xe bắt đầu tháo hết dây an toàn trước người mình, làm mẫu cách thắt.

⬅ Trước Tiếp ➡