⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Vũ vươn tay muốn chọc vào ngực Giang Thành, nhưng Giang Thành đã nhanh chóng tránh đi, hắn có hơi kinh ngạc một chút nhưng cuối cùng cũng chỉ hừ lạnh một tiếng "Hừ, Giang Thành à, không phải hôm qua mày bảo tao phải thề độc trong lớp học sao, bây giờ mày quỳ xuống nhận sai với tao vẫn còn kịp, còn không các anh em của tao sẽ dạy cho mày một bài học nha."
Đều là người của khoa thể thao.
Đánh người sợ là vãi ra cả c .
Trong lòng Giang Thành có chút hồi hộp, nhưng anh cũng không sợ Lưu Vũ, anh hít một hơi thật sâu sau đó mở miệng "Lưu Vũ, mày phải ép tao đến mức này sao?"
"Ha ha "
"Tao ép buộc mày sao?"
Lưu Vũ tức giận bật cười, hắn châm chọc nói "Giang Thành à, mày có mặt mũi nào mà nói tao ép buộc mày, mặt mũi mày lớn như vậy sao?"
"Bố mày kêu mày quỳ thì mày quỳ đi, nói nhiều làm gì?"
Giang Thành nở nụ cười.
Anh vốn nể tình Lưu Vũ là bạn học cùng lớp mà tha cho hắn một lần, nhưng hiện tại Giang Thành phát hiện lời của Vũ Tam Tư nói rất đúng, nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân, quả thực nên dạy dỗ tên Lưu Vũ không biết trời cao đất dày này một bài học.
Lúc này trong bụng của Giang Thành nghẹn một cục tức rất lớn.
Giang Thành không để ý đến Lưu Vũ.
Anh đưa mắt nhìn về phía mấy tên ở khoa thể thao sau lưng của Lưu Vũ, tổng cộng có mười hai người, là thế lực không nhỏ.
"Được lắm " Giang Thành gật đầu nói.
Lưu Vũ hơi nghi ngờ trong lòng, có phải tên Giang Thành này đang suy nghĩ chuyện xấu gì hay không, luôn cảm thấy ánh mắt của Giang Thành hơi là lạ.
Nhưng cuối cùng Lưu Vũ cũng cười thành tiếng, có vẻ như hắn đã suy nghĩ quá nhiều, Giang Thành là một tên ngu ngốc, kém cỏi, làm gì có con át chủ bài nào để đối phó với hắn?
"Các anh em, lên cho tao "
Lưu Vũ lấy điện thoại di động ra, định chụp lại cảnh Giang Thành bị đánh.
Không chỉ vậy, đợi cho Giang Thành bị đánh xong, hắn còn muốn ném Giang Thành tới hố rác, để mọi người trong trường nhận biết lại Giang Thành một lần nữa.
Đám người khoa thể thao ngay lập tức xông tới.
Giang Thành chậm rãi đặt ba lô xuống đất, anh nhìn đám người khoa thể thao hỏi "Nói đi, Lưu Vũ cho tụi bây lợi ích gì?"
Đám khoa thể thao đều sửng sốt.
Bọn họ không hẹn mà dừng lại, ánh mắt nhìn lẫn nhau, không biết ý nghĩa trong lời nói của Giang Thành là gì, ngược lại Lưu Vũ lại cười nói "Mày đang tính làm gì vậy Giang Thành, tao cho bọn họ mỗi người một ngàn tệ, còn mua thuốc lá Trung Hoa cho bọn họ."
Dùng cái này để thua mua đám học sinh khoa thể thao?
"Rất tốt..."
Giang Thành chỉ sợ bọn họ là anh em tốt.
Đám người khoa thể thao chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Giang Thành ném cái ba lô xuống đất, mơ hồ thấy góc ba lô lộ ra màu đỏ tươi, đây đâu phải là túi đựng sách, đây rõ ràng là một túi chứa đầy tiền mặt nha
Giang Thành giơ một ngón tay lên.
"Mười ngàn tệ "
Lưu Vũ lờ mờ đoán được chuyện gì.
Hắn liền cảm thấy bất an, lập tức la lên "Tụi bây còn ngẩn ra đó làm gì? Nhanh đập nó cho tao "
Đám người khoa thể thao vẫn không nhúc nhích.
Giang Thành cười, tiền thực sự có ma lực rất lớn, anh lắc ngón trỏ, cười nói "Tao cho tụi bây mỗi người mười ngàn tệ, tụi bây giúp tao dạy dỗ Lưu Vũ một bài học. Nếu tao vui vẻ, có lẽ tao sẽ thưởng thêm cho tụi bây. Đừng nghi ngờ tao, tao nói được thì sẽ làm được."
"Rầm "
Một xấp một xấp tờ tiền màu đỏ lăn dài trên cỏ, kích thích thần kinh của đám người khoa thể thao
Bọn họ còn do dự cái gì, Giang Thành ra giá cao hơn Lưu Vũ gấp mười lần, đám người khoa thể thao cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên là nghe theo mệnh lệnh của Giang Thành.
Lưu Vũ hoảng sợ
⬅ Trước Tiếp ➡