Chương 9
Đây là thứ hắn đã sớm chuẩn bị,t từ khi nhìn thấy cô buổi tối ngày đó liền chuẩn bị,t đã có âm mưu từ lâu
Hắn lấy ra một chiếc vòng cổ màu bạc,t trực tiếp đeo lên trên người cô,t không thương tiếc cài chặt lại,t chỉ chừa ra khe hở để cô có thể nuốt bình thường.t
Lâm Ấm nhìn chiếc vòng cổ lạnh băng kia,t nắm lấy sợi dây xích lục lạc rung động kia hoảng sợ nhìn hắn.
"Chủ...t Chủ nhân,t ngài muốn làm gì..."
Không cần,t cô không phải chó
Cô không muốn chịu loại khuất nhục này
Hà Trạch Thành trực tiếp ở trên vú cô tát một cái,t hung tợn nói,t "Tôi làm cái gì em có thể phản kháng sao?t Chịu đựng cho tôi t Em sinh ra chính là để tôi thao,t có tư cách gì mà phản kháng "
Lâm Ấm đau đớn nắm lấy khăn trải giường,t từ góc độ này nhìn bụng mình căng đến phồng lên,t loại cảm giác khuất nhục này lại làm cô có phản ứng không hiểu được.t
Hà Trạch Thành ngồi ở trên người cô,t trực tiếp đem dây xích quấn quanh lên bàn tay mình,t đột nhiên túm về phía trước,t Lâm Ấm bị bắt đứng dậy,t nhưng mà dưới bụng lại trướng đến phát đaụt
"Chủ nhân chủ nhân t Bụng đau quá...t Cầu xin ngài để nô lệ tiết ra "
"A."t Hắn cười lạnh,t "Một nô lệ không có tư cách đưa ra mệnh lệnh "
Hắn từ trên người cô đứng dậy,t đứng bên giường lớn,t túm lấy dây xích ra lệnh,t "Quỳ gối xuống giường cho tôi "
Cơ thể Lâm Ấm cứng đờ,t Hà Trạch Thành lại lần nữa đánh lên đầu vú sưng đỏ của cô,t "Tôi bảo em quỳ nghe không hiểu sao?"
"Thật thật thật xin lỗi chủ nhân..."
Tiếng hét của hắn như muốn làm thủng màng nhĩ,,t Lâm Ấm vội vàng bò dậy quỳ xuống,t rũ đầu vừa lúc thấy được cây côn thịt lớn đang đứng thẳng kia,t phía trên còn dính tinh dịch,t đại khái dài đến mười mấy tấc,t đồ vật thô dài như vậy mà đã cắm vào trong cơ thể cô.t
Chỉ là như vậy nghĩ,t hạ thân cô thế nhưng lại có chút ngứa ngứa.t
Cô là làm sao vậy...
Cô thế nhưng thật sự muốn bị hắn thao
Hà Trạch Thành động thân lên phía trước,t đem côn thịt đặt lên bên miệng cô,t "Liếm cho tôi t Liếm không tốt thì đừng trách tôi t Từ bây giờ mỗi ngày miệng em đều phải làm tôi sảng "
Lâm Ấm cảm thấy hắn thật sự sẽ làm được.
"Trả lời tôi "t Hắn tức giận nắm tóc cô.t
Lâm Ấm bị làm cho ngửa đầu,t mắt rưng rưng nước,t "Vâng...t Vâng chủ nhân "
"Liếm "
Cô không dám chậm trễ,t tiến lên dùng miệng ngậm lấy đồ vật khổng lồ kia,t gắt gao thu răng lại,t trúc trắc dùng đầu lưỡi liếm láp,t nước mắt từ khoé mắt chảy ra,t nhâm mệnh nhắm mắt lại,t liếm lấy thứ vừa mới ở trong cơ thể cô.t
Hà Trạch Thành bị hành động khẩu giao trúc trắc của cô làm sảng đến không chịu được,t một bên vỗ vú cô một bên mắng,t "Tao hóa t Tao hoá hạ tiện t Em cũng rất hưởng thụ đúng không t Sinh ra đã thiếu thao tao hóa "
"Sảng không "t Hắn chất vấn.
"Ô...t Ô "t Lâm Ấm nức nở nói không nên lời.
Hà Trạch Thành ấn đầu cô xuống cảnh cáo,t "Ngậm chặt lấy cho tôi t Nếu là dám đụng tới một chú,t đừng trách tôi "
Nói liền hung hăng đâm vào.
Vật khổng lồ kia trực tiếp chọc đến cổ họng cô,t làm cô nôn khan một trận,t nhưng vẫn liều mạng mở lớn miệng,t khoé miệng đau đến mức như bị xé rách,t sợ răng đụng tới côn thịt của hắn.t
Hà Trạch Thành sảng đến thở hổn hển,t ngửa đầu thoải mái nhắm hai mắt lại,t không màng đến nữ nhân dưới thân hít thở không thông,t chỉ là hung hăng đâm đâm lại.
Hắn chỉ có một mục đích.
Thao cô
Thao cô
Thao cô cả đời
Trói chặt cô bên người tuỳ lúc tuỳ chỗ đều có thể thao