Chương 1242
Cảnh thị và Trương thị phải bàn bạc lại một chương trình nghị sự, hiệp ước kết đồng minh cũng phải sửa đổi.
The0 hiệp ước Trương Cảnh, thiếu soái Cảnh Nguyên Chiêu ở lại phủ Đại soái Trương gia làm khách “hai năm”.
Hiệp ước này được công khai, từ phủ Đại soái Trương gia đến các thế lực chính giới Bắc Thành, đều thở phào nhẹ nhõm.
Điều này có nghĩa là hai năm này không cần phải chịu đựng chiến tranh lớn.
Đốc quân và phu nhân đứng bên bờ sông rất lâụ
Ông ấy vẫn luôn nắm chặt tay phu nhân, gió ẩm ướt thổi vào mặt, thổi rối tóc ông ấy, ông ấy đã bạc nửa đầu tóc rồi.
“Tôi thực sự sợ mấy đứa trẻ Trương gia làm càn, giữ mình lại.” Đốc quân nắm chặt tay phu nhân.
Phu nhân chỉ cười cười “Sẽ không đâu, chưa đến lúc đó.”
Có thể đánh trận hay không, thời cơ đã chín muồi hay chưa, thật ra bất kể là Trương gia hay Cảnh gia, tɾong lòng đều rõ.
Phu nhân biết giờ phút này sẽ không khai chiến, Trương gia cũng biết.
Hai nhà đều chưa đến lúc cùng đường mạt lộ thì sẽ không mạo hiểm.
“Tôi vẫn cứ nơm nớp lo sợ.” Đốc quân nói.
Phu nhân an ủi, tay kia vỗ vỗ mu bàn tay ông ấy.
“A Chiêu thế nào?” Đốc quân hỏi.
Phu nhân “Chân phế rồi.”
Đốc quân nhắm nghiền mắt lại thật chặt “Nó có trách tôi không? Tôi không đến thăm nó.”
“Nó biết nặng̝ nhẹ, không phải thằng nhóc con. Lúc này, sao ông có thể đi thăm nó được chứ?” Phu nhân nói.
Lại nói “May là nó còn sống. Châu Châu Nhi ở bên cạnh nó, con bé sẽ chăm sóc nó. Châu Châu Nhi nói với tôi, chân của A Chiêu có thể chữa khỏi.”
Đốc quân đột ngột quay mặt sang “Thật sao?”
Phu nhân gật đầu “Châu Châu Nhi nói vậy. Ông cũng biết đấy, con bé là một thần y.”
Đốc quân “Vậy đúng là tổ tông phù hộ, may mà có Châu Châu Nhi ở đó.”
“May mà lúc đó con bé không xuấtngoại.” Phu nhân lại nói.
Trên mặt Đốc quân thoáng một trận xấu hổ.
“A Uẩn, lúc đó tôi...”
“Đốc quân, chuyện này ông làm không đúng.” Sắc mặt phu nhân hơi lạnh “Con bé cẩn thận từng li từng tí ở bên cạnh A Chiêu, không danh không phận, ông không biết tôi đau lòng thế nào đâụ”
Đốc quân ngượng ngùng “Đều là lỗi của tôi.”
Phu nhân thở dài, không nói gì.
Chuyện Nhan Tâm rời khỏi Nghi Thành, tɾong lòng phu nhân vẫn luôn không thoải mái.
Hễ nhắc đến chuyện này, bà ấy lại trách móc Đốc quân.
Đây là chuyện mấy chục năm qua chưa từng có.
Đốc quân cũng thấy hối hận. Có lần uống rượu chuyện phiếm riêng với Tổng tham mưu trưởng Lục Phong Giang, ông ấy nói “Phu nhân chưa từng quan tâm đến ai như vậy.”
Kể cả là con trai, bà ấy cũng không đến mức đó.
Phu nhân cực lực tránh làm một người mẹ hiền. Con trai dưới sự che chở của mẹ hiền, rất dễ lớn lên thành một kẻ ăn chơi trác táng.
Đối với Cảnh Nguyên Chiêu, Thịnh Viễn Sơn, cho dù tɾong lòng phu nhân có lo lắng đến đâu, khi Đốc quân rèn luyện họ, phu nhân đều sẽ khen Đốc quân làm rất tốt.
Tất nhiên không phải chuyện nào cũng làm tốt.
Thịnh Viễn Sơn mười mấy tuổi the0 ông ấy đi bình định phản loạn, suýt nữa chết trên đường, là do Đốc quân cảm thấy con trai không được yếu đuối, Cảnh Nguyên Chiêu mười ba tuổi đã ra chiến trường, đạn bắn xuyên qua vai anh, suýt chút nữa tɾúng tim, Đốc quân cũng hối hận không nên đưa anh the0.
Đó là hai lần rèn luyện không cần thiết.