⬅ Trước Tiếp ➡

"Em không nên động thủ đánh người." Quách Đình cực kỳ bực bội "Em làm rối tung kế hoạch cả rồi."
Quách Ỷ Niên "Nhan Tâm như con rùa rụt cổ, chúng ta phải đợi đến bao giờ? Em muốn dùng người phụ nữ này làm mồi nhử, câu cô ta ra."
Lúc này Quách Đình nhận ra, em gái anh ta thiếu đi sự mềm mỏng tinh tế.
Người bên dưới, tɾong lòng cô ta không được tính là người, cũng gần như gia cầm, có thể tùy ý đánh giết.
"Bây giờ là chính phủ dân chủ rồi, em không thể tùy tiện đánh người bị thương." Quách Đình nói.
Quách Đình đi nghe ngóng mới biết Vương Nguyệt Nhi đang mang thai.
Mắt anh ta giật liên hồi.
Anh ta về lại mắng Quách Ỷ Niên.
Quách Ỷ Niên nổi giận thật sự "Anh trở nên lề mề, sợ Trước đây anh đâu có như vậy. Anh mà còn yếu đuối như thế thì em sẽ không nói cho anh biết bất cứ chuyện gì nữa."
Quách Đình "Ỷ Niên, là em phải thu bớt tính tình lại. Em đã về Nghi Thành rồi, không phải ở nhà ngoại. Nơi này là khu vực quản lý của chính phủ quân sự, nó thật sự có luật pháp."
Mấy mươi năm trước, triều đình bất tài, địa phương thối nát, quan lại và thân hào không hề có sự ràng buộc, luật pháp như đồ trang trí.
Nhà ngoại của Quách Ỷ Niên là bá chủ một phương, không ai dám chọc.
Từ nhỏ Quách Ỷ Niên được mọi người nhà ngoại cưng chiều lớn lên, lại là người luyện võ, thật sự tay nắm sinh tử, coi mạng người như cỏ rác.
Còn Quách Đình thì lớn lên ở Nghi Thành, nhận sự giáo dục rất chính quy, anh ta không hoang dã như Quách Ỷ Niên.
Hai anh em cãi nhau mấy câụ
May mà sự việc đúng như Quách Ỷ Niên mong đợi, cuối cùng Nhan Tâm cũng ra khỏi viện Tùng Hương của cô, bắt đầu hoạt động ở hiệu thuốc.
Kế hoạch tiến triển thuận lợi.
Tối nay, thậm chí Quách Đình còn đích thân yểm trợ cho em gái, điều Bạch Sương bên cạnh Nhan Tâm đi, để Quách Ỷ Niên dẫn người lẻn vào sân saụ
The0 kế hoạch, rất nhanh sẽ có người đến báo cáo Sở cảnh sát, Quách Đình sẽ dẫn người đến, anh ta và mấy cảnh sát quân sự sẽ làm "nhân chứng" cho việc Nhan Tâm bị làm nhục.
Đợi một tiếng đồng hồ, Quách Đình liên tục xem giờ, không có động tĩnh.
Anh ta từ tɾong phòng đi ra, hỏi cảnh sát quân sự đang trực "Có ai báo án không?"
"Vẫn chưa ạ."
Tối nay khá rảnh rỗi.
Ấn đường Quách Đình giật ma͙nh.
Anh ta tự nhủ không sao. Lúc anh ta rời đi đã nhìn thấy rõ Quách Ỷ Niên dẫn người vào, mà lúc đó Bạch Sương không có ở đó.
Quách Ỷ Niên tóm gọn Nhan Tâm rất dễ dàng.
Quách Đình đợi rồi lại đợi.
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng...
Anh ta đợi đến tiếng thứ tư, trời đã khuya.
Anh ta không nhịn được, vội vã lái xe đến Ôn Lương Bách Thảo Đường.
Mí mắt anh ta không tự chủ được cứ giật liên hồi.
Quách Đình vội vã chạy đến Ôn Lương Bách Thảo Đường.
Hiệu thuốc chưa đóng cửa, trước cửa tre0 một chiếc đèn lồng nhỏ, một số hiệu thuốc có khám bệnh ban đêm sẽ tre0 một chiếc đèn như vậy.
Quách Đình tiến lên gõ cửa.
Lúc này đã không thể để ý quá nhiều nữa.
Tiểu nhị đang trải đệm ngủ dưới sàn ở đại sảnh, nghe tiếng gõ cửa liền bò dậy.
“... Ai mời thầy thuốc vậy ạ?” Tiểu nhị hỏi “Anh không khỏe hay là người nhà anh ạ?”
“Chủ quán của cậu đâu?” Quách Đình hỏi thẳng, giọng hơi gấp gáp.


⬅ Trước Tiếp ➡