Chương 942
Không tính là sáng lắm, nhưng lại đâm vào mắt Quách Ỷ Niên đau nhói. Cô ta đã ở tɾong bóng tối quá lâụ
Cô ta nhắm mắt lại.
“Chết chưa?” Cô ta nghe thấy giọng phụ nữ.
Cố gắng mở mắt ra, một chiếc đèn măng sông tre0 trên vách tường.
“Chưa chết.” Một người phụ nữ khác trả lời.
“Nhanh làm thịt cô ta đi, ném cho chó ăn. Xui xẻo thật.” Giọng nói trầm thấp của đàn ông xen vào, có chút bất ngờ.
Quách Ỷ Niên lại lần nữa nhìn thấy Nhan Tâm.
Bên cạnh Nhan Tâm là một người đàn ông cao lớn. Ngược sáng, anh mặc quân phục màu xám sắt, khuôn mặt hơi mờ.
Là Cảnh Nguyên Chiêụ
Quách Ỷ Niên như vớ được cọng rơm cứu mạng, lại giãy giụa, muốn bò về phía anh.
Xích sắt khóa chặt xương tỳ bà của cô ta, cơn đau dữ dội khiến cơ thể cô ta co giật, dừng lại tại chỗ co quắp thành một cục.
“Bạch Sương, cô chậm chạp quá.” Cảnh Nguyên Chiêu xem xong tình hình của Quách Ỷ Niên, có chút không vui nói với Bạch Sương “Hơn mười ngày hành hạ một người, mà cô ta vẫn còn sức bò.”
Bạch Sương cúi đầu, không dám nói gì.
Nhan Tâm “Là em dặn cô ấy đừng làm chết, cũng đừng làm thê thảm quá.”
Lúc Quách Ỷ Niên trèo tường vào, tɾong phòng thuốc của Nhan Tâm không chỉ có cô, mà còn có ba vị phó quan và phó quan Lang Phi Kiệt.
Chim sẻ rình sau, mỗi người cầm một cây kim bạc, thuốc mê thuận lợi đâm vào gáy của những kẻ xâm nhập, khống chế cả bốn người.
Bạch Sương ở phía trước nói chuyện với Quách Đình.
Sự che đậy của vừa khiến Quách Ỷ Niên lơ là cảnh giác, vừa rửa sạch hiềm nghi cho Nhan Tâm.
Anh ta và cảnh sát quân sự anh ta dẫn đến có thể chứng minh tɾong sạch rằng Nhan Tâm chưa từng gặp Quách Ỷ Niên.
Bạch Sương đã liên lạc trước với hầu gái ở biệt quán của Cảnh Nguyên Chiêu, mượn một việt dã của Cảnh Nguyên Chiêu, nhốt Quách Ỷ Niên và đám tay sai của cô ta vào.
Ba tên tay sai kia hiện tại đã chết hai, còn một tên để dùng vào việc khác.
Còn về Quách Ỷ Niên...
Nhan Tâm đến gần, nhìn hai chân cô ta cong vẹo bất thường, hỏi Bạch Sương “Chân của cô ta, sau này còn dùng được không?”
“Không dùng được nữa ạ, Đại tiểu thư.” Bạch Sương nói.
“Chặt đi.” Nhan Tâm nói.
Quách Ỷ Niên yếu ớt ngẩng đầụ
Bạch Sương “Đại tiểu thư, hay là cô ra ngoài trước?”
“Tôi muốn xem. Ngay trước mặt tôi, chặt hai chân của cô ta, chặt tận gốc cho tôi. Tôi muốn nghe tiếng rìu chặt đứt xương của cô ta.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương vâng dạ.
Nhan Tâm “Không cần cô, sức cô không đủ lớn. Kêu Lang Phi Kiệt mang rìu vào đây.”
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy vai cô, hơi sợ cô không chịu nổi “Ở ngoài chờ cũng vậy thôi.”
“Em không sợ.” Nhan Tâm nhìn anh “Nếu có một bệnh nhân, chân của người đó bị thương mà không được cứu chữa, thối rữa không chịu nổi.
Vì để cứu mạng, ngăn máu toàn thân hoại tử thì phải chặt sống chân đi. Thậm chí có lúc không có thuốc tê.
Trong tình huống này, bác sĩ chỉ cần mềm tay một chút, bệnh nhân sẽ phải chịu thêm chút đau đớn.”
Cảnh Nguyên Chiêu nghe xong, rùng mình một cái.
Trường hợp này là kiếp trước Nhan Tâm đi dự thính bài giảng Tây y, một quân y chừng ba mươi tuổi, lúc kể về trải nghiệm của anh ấy ở khu đóng quân đã nhắc tới.
Rất nhanh, Lang Phi Kiệt đã đến.
Chặt xương chân lúc còn sống, quả thực đau đớn khôn tả.
Quách Ỷ Niên rất nhanh đã ngất lịm đi.