⬅ Trước Tiếp ➡
Cung Dật nói “Như vậy cũng không có nghĩa là ngươi sẽ được vào khuê phòng của muội muội ta.”
Dứt lời hắn cất bước đi thẳng vào tɾong.
Thiên Thanh giật mình chạy the0.
Tiết Bình đứng bên ngoài chờ đợi.
Khoảng một phút sau, có tiếng bước chân vang lên.
Cung Dật quay trở lại, tɾong tay là tiểu cô nương đang ngủ say giấc, ngón tay ngậm tɾong miệng the0 thói quen.
Y hoảng hốt lập tức giơ tay đỡ lấy “Thái tử, xin hãy giao muội muội cho thần.”
Tiết Nghi được trao vào vòng tay huynh trưởng mà không hề thức giấc.
Ánh mắt Cung Dật sâu lắng nhìn gương mặt non nớt đang ngủ say, từng ngón tay đặt sau lưng dần siết lại.
Hắn vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ người Tiết Nghi vương trên da thịt mình.
Cung Dật lãnh đạm nói “Ta đi trước.”
Sau đó hắn dứt khoát đi thẳng ra cửa, không quay đầu lại.
Tiết Bình lấy áo ch0àng của mình bọc muội muội lại cẩn thận rồi cúi đầu cảm tạ Thiên Thanh “Đa tạ Thiên Thanh công chúa đã trông muội muội hộ thần.”
Nàng ấy mỉm cười đáp “Không có gì đâu, muội ấy vào cung chơi với ta, ta rấtvui.”
“Chơi cùng muội ấy, ta cảm thấy rấtthoải mái.”
Tiết Bình gật đầu, xin phép rời đi.
Nàng vội nói “Hay để ta kêu người tiễn ngươi.”
Y từ chối “Không cần đâu, thần tự đi được.”
Dưới ánh nắng chiều tà, Thiên Thanh đứng trước cẩm cung nhìn chàng thiếu niên đang chậm rãi đi về phía trước.
Khí chất y vừa ôn hòa nhưng có những rấtlúc ma͙nh mẽ khiến cho trái tim nàng rung động không ngừng.
Ban đêm.
Trong tẩm cung lạnh lẽo.
Nam nhân ngồi trên ghế, mái tóc đen xả xuống sau vai.
Xung quanh có một ngọn nến đang cháy, chỉ đủ làm sáng ở một vùng nhỏ.
Ánh sáng lấp ló trên gương mặt nam tính của người đó.
Hàng lông mi cử động rồi chậm rãi mở ra, con ngươi đen láy sâu thẳm như một hồ nước đáng sợ không nhìn thấy đáy.
Cung Dật nâng bàn tay lên nhìn, ngón tay cái hờ hững sờ vào lòng bàn tay, giây sau thì siết chặt, cuộn thành nắm đấm.
Một ngày mới lại đến.
Khi Tiết Nghi thức dậy thì đại ca nàng đã vào cung.
Cô bé mím môi đáng thương.
Tiết phu vừa sáng, giờ đó con vẫn còn ngủ.”
Tiểu cô nương ngẩng đầu, chu môi nói “Vậy lát nữa con mang cơm vào cung cho ca ca nhé.”
“Được.”
Sợ ca ca mình đói nên Tiết Nghi đã ăn cơm trước một canh giờ rồi ôm hộp cơm ngồi xe ngựa vào cung.
Khi cô bé đến nơi, vừa đúng giờ ăn trưa.
Từ khi Tiết Bình đi làm, ngày nào Tiết Nghi cũng vào cung đưa cơm cho y.
“Ca ca ơi, Bồng Bồng lại mang cơm đến cho ca ca đây.”
Tiết Bình mỉm cười nhận lấy, y bế nàng lên đùi, nhỏ giọng hỏi “Muội muội đã ăn chưa?”
Tiết Nghi gật đầu “Muội đã ăn rồi, ca ca mau ăn đi.”
Khi y chuẩn bị mở hộp cơm ra thì tiếng mở cửa vang lên.
Cả hai đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Là người của ngự thiện phòng vừa mang ngọ thiện đến cho thái tử.
Đại Can thân vệ còn lại của Cung Dật cũng đi ra nói ra hai người họ “Thái tử kêu các người vào tɾong ăn cùng.”
Tiết Bình đặt muội muội xuống đất rồi đứng lên “Không cần đâu, chúng tôi ăn bên ngoài là được rồi.”
Đại Can quay mặt đi nơi khác “Lệnh của chủ tử, bắt buộc phải nghe the0.”
“Ngươi muốn từ chối thì tự vào tɾong nói với ngài ấy.”
Tiết Nghi kéo tay y nhỏ giọng nói “Hay là chúng ta vào tɾong ăn cùng huynh ấy đi ca ca, ăn một mình chắc huynh ấy cô đơn lắm.”
“Không được.”
Tiết Bình không muốn muội muội của mình tiếp xúc với người tɾong h0àng thất quá nhiềụ
Y căn dặn “Muội ở đây đợi huynh, huynh vào tɾong rồi ra ngay.”
“Vâng ạ.”
Sau khi y đã đi rồi, Tiết Nghi ở bên ngoài ngó xung quanh.
Lat sau thì chăm chú nhìn Đại Can đang đứng trước cửa, cô bé chạy tới trước mặt hắn ta, chu môi nhỏ hỏi “Ca ca tên gì thế ạ, cho Bồng Bồng làm quen nhé?”
Đại Can lạnh lùng không nhìn cô bé, cũng không trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡