Y đặt cô bé xuống mặt đất, luôn để ở tɾong tầm nhìn để quan sát, nhanh tay thu dọn đồ đạc ở trên bãi cỏ.
Còn những người ở kia thì đang bắt đầu dọn ra.
Cung Ngộ hỏi Thiên Thanh “Chúng ta không rủ muội ấy lại chơi cùng sao?”
“Đệ nhớ bình thường tỷ rấtthích muội ấy mà.”
Thiên Thanh bỗng nhiên nhớ đến những lời Tô Mẫn đầu “Không cần.”
Cung Dật ngồi xuống án thư của thủ hạ chuẩn bị, lãnh đạm liếc mắt nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đang đứng đằng xa rồi lập tức thu về, bắt đầu lật tấu chương ra xem.
Mọi thứ được thu dọn xong, Tiết Bình một tay xách giỏ, một tay bế tiểu cô nương lên.
Xe ngựa của bọn họ để bên ngoài, buộc phải đi ngang qua đó.
Khi bọn họ đến gần, Cung Ngộ vẫy tay mỉm cười gọi to “Muội muội đến đây chơi cùng chúng ta đi.”
Tiết Bình dừng chân, cúi đầu với từng người “Tham khiến thái tử, nhị công chúa, tam h0àng tử.”
Thiên Thanh bất giác quay đầu nhìn.
Mọi ánh mắt đều đang nhìn vào tiểu cô nương mặc xiêm y màu cam xinh xắn.
Hai tay Tiết Nghi đang ôm cổ huynh trưởng, nhớ lại hành động khi nãy của đám binh lính, cô bé sợ hãi cắn lấy môi nhỏ, đột nhiên quay người ra sau, nằm úp trên bả vai của Tiết Bình.
Tiết Bình biết muội muội sợ, liền vẫy lưng an ủi “Không sợ, không sợ.”
Sau đó y mỉm cười chào bọn họ “Chúng thần xin phép về trước, các ngài chơi vui vẻ.”
Nhìn hai người họ rời đi, cơn giận dữ tɾong lồng ngực Thiên Thanh bùng phát, nàng quăng món đồ tɾong tay đi, đầu gục xuống kìm nén nước mắt.
Buổi xuấtcung mà nàng đã mong đợi từ lâu chẳng hề vui vẻ.
Về đến h0àng cung, Thiên Thanh đi tìm Trầm h0àng hậu rồi nằm khóc tɾong lòng bà.
Bà im lặng vỗ về lưng nàng, không hỏi gì.
Đợi đến khi nàng đã khóc xong, bà mới cất lời “Con có tâm sự phải không?”
“Nói cho nương nghe có được không?”
Thiên Thanh lắc đầu, không chịu nói.
Chuyện này có liên quan đến mẫu hậu và tổ mẫu, nàng không thể nói.
Trầm h0àng hậu suy đoán “Có phải liên quan đến Bồng Bồng, lâu rồi ta không thấy con bé vào cung chơi.”
Nhìn Thiên Thanh im lặng, bà biết mình đã đoán đúng rồi.
“Các con giận nhau sao hay là có hiểu lầm?”
Thiên Thanh vẫn không chịu nói gì.
Trầm h0àng hậu linh cảm rằng có thể là hiểu lầm hoặc giận nhaụ
Bà nói “Nếu đã yêu thương nhau thì phải tin tưởng lẫn nhaụ”
“Có chuyện gì thì phải nói ra cho đối phương biết, không được giữa tɾong lòng, không được suy đoán lung tung, cũng không được nghe lời nói của người ngoài.”
“Càng không được im lặng, im lặng sẽ giết chết một mối quan hệ tốt đẹp.”
Bà chỉ nói như vậy, còn lại để Thiên Thanh tự suy nghĩ.
Trầm h0àng thay đổi, có lẽ đang bắt đầu tiếp thu lời nói của mình.
Trầm h0àng hậu thong thả chờ đợi, một lát sau Thiên Thanh ngồi dậy, không dám nhìn vào mắt bà, ấp úng nói “Con… con có chuyện này muốn hỏi nương?”
Bà dịu dàng nhìn nàng “Con nói đi.”
Thiên Thanh chậm rãi kể lại những gì mình đã nghe từ miệng Tô Mẫn cho bà biết.
Cuối cùng, nàng ngẩng đầu, buồn bã hỏi bà “Những gì Mẫn Mẫn nói có đúng không, nương?”
Trầm h0àng hậu bình tĩnh trả lời “Đúng vậy.”
Nàng ngạc nhiên “Thật sao ạ?”
“Đó là lý do con không chơi với Bồng Bồng nữa phải không?”
Nàng gật đầu “Người đã làm hại mẫu thân và tổ mẫu, con sẽ không chơi cùng.”
Bà nghiêng đầu, giơ tay vuốt mặt nữ nhi của mình “Bọn họ chưa hề làm gì đến mức gọi là xấu, nữ nhân ai mà không có lòng ghen tị, làm một chút chuyện vặt vãnh là chuyện bình thường.”
“Hơn nữa, những lỗi lầm của người đi trước, sao con có thể đổ lên đầu Bồng Bồng.”
Thiên Thanh ngẩng đầu nhìn bà.
Gương mặt Trầm h0àng hậu trở nên nghiêm khắc “Tiết Nghi là Tiết Nghi, còn những người khác không phải cô bé.”
“Con không thể vì bọn họ cùng mang họ Tiết mà quy chụp tất cả.”
“Con như vậy là không hiểu chuyện.”
Bị Trầm h0àng hậu giảng một hồi, Thiên Thanh cũng nhận ra mình đã làm sai.