Chương 17
gì cả." Thế nhưng, cậu ta còn chưa nói hết câu thì đột nhiên bị Chung Minh Âm siết chặt cánh tay "Cậu nghe ai nói?" Người kia giật nảy mình "Là Vương Uyển Quân, tôi nghe Vương Uyển Quân học cùng lớp cô ấy nói.." Lúc này Chung Minh Âm mới buông tay, trên gương mặt vẫn hằn rõ sự tức giận.
"Vương Uyển Quân?" Chung Minh Âm cười nhạt một tiếng, nhưng lửa giận không những không tan mà còn bốc lên dữ dội hơn "Cậu ta thì là cái thá gì mà dám bàn tán chuyện nhà Lạc Lạc?" Mấy người bạn nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Lâm Ngọc Phong dẫn Dương Lạc Lạc rời khỏi khu vực phía sau nhà thi đấu, trở lại nơi có ánh mặt trời ấm áp.
Nhưng cậu không đi về phía sân bóng rổ mà lại đưa cô rẽ sang bồn hoa bên cạnh.
Cậu cởi chiếc áo len của mình, trải ra để cô ngồi lên.
Dương Lạc Lạc ngoan ngoãn cúi đầu ngồi xuống, trông như một con thú nhỏ bị thương.
Đôi mắt cô hoe đỏ, hai tay siết chặt thành nắm đấm, gắng gượng không để nước mắt rơi xuống.
Chuông báo vào tiết vang lên, đám đông dần tản đi nhưng cả hai vẫn không có ý định đứng dậy.
Khi học sinh đều đã trở lại lớp, xung quanh họ dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán cây xào xạc.
"Mập này." "Sao vậy?" Dương Lạc Lạc cúi đầu, đá viên sỏi dưới chân, dùng mũi giày hất qua hất lại "Vì sao lúc nãy không ai tin tớ?
Rõ ràng tớ không làm gì cô bạn kia, tại sao lại bắt tớ xin lỗi?" Lâm Ngọc Phong lập tức hiểu ra vấn đề.
"Cậu đã từng nghe chuyện 'Cậu bé chăn cừu' chưa?" Cậu lầu bầu "Trước đây cậu cứ hung dữ, lại còn hay cãi vã với họ nên trong đầu họ đã hình thành ấn tượng như vậy rồi, cứ thế mặc định cậu chính là người sai." "Giống như ấn tượng về người mập là kém thể thao ấy hả?" Dương Lạc Lạc bĩu môi "Nhưng tớ thấy đó không phải định kiến, mà là sự thật." "Dương Lạc Lạc " Lâm Ngọc Phong nghiến răng nghiến lợi "Cậu có thể đừng chọc tức tớ một lúc được không?" Dương Lạc Lạc nhếch môi "Không thể." ".." Lâm Ngọc Phong hít sâu một hơi, lớp mỡ trên ngực cũng rung lên bần bật.
Bấy giờ cô mới thấy tâm trạng khá hơn đôi chút.
"Vậy bây giờ phải làm sao đây?" "Làm sao là làm sao?" Lâm Ngọc Phong bực bội đáp.
"Tớ.." Dương Lạc Lạc ủ rũ "Thế này thì tớ mãi cũng chẳng thoát khỏi danh xưng nữ phụ ác độc, anh Minh Âm cũng sẽ không thích tớ." "Không đâụ" Lâm Ngọc Phong thở dài "Cậu không đẹp bằng nữ phụ độc ác đâụ" Dương Lạc Lạc trợn mắt nhìn cậụ "Là cậu tự nói trước mà.." Bản năng sinh tồn khiến Lâm Ngọc Phong vội vàng chữa cháy "Đau đau đau đau đau " Lần này tâm trạng Dương Lạc Lạc thực sự đã tốt lên, cô bật cười "Cảm ơn cậu, Lâm Ngọc Phong." Chà chà.
Lâm Ngọc Phong thầm nghĩ, sao cứ mỗi lần cô nói cảm ơn là y như rằng cậu lại khổ sở thế này?
Thà cứ giữ nguyên cái vẻ đầu gấu ngang tàng hống hách kia còn dễ chịu hơn.
"Thế này đi." Nhóc mập nhìn cô, nghiêm túc nói "Trước tiên, cậu thử dịu dàng hơn với con gái một chút.
Khi có người bắt chuyện thì hãy cứ mỉm cười, đừng nghĩ gì khác hết." Cô tròn mắt nhìn cậu "Vậy là đủ à?" Nhìn dáng vẻ tò mò như mèo con kia, cậu gật đầu chắc nịch "Vậy là đủ." Dương Lạc Lạc chắc chẳng nhận ra rằng mình rất được các bạn nữ yêu thích nhỉ?
Trong lớp chọn, đám nữ sinh lúc nào cũng bám lấy cậu để