⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Mông nghiêng đầu, ra vẻ ung dung: "Có lẽ là do nhà tôi có mỏ, tiền không có chỗ tiêu chăng?"
 
"..."
 
Tiền không có chỗ tiêu...
 
Đột nhiên Đỗ Nhược hiểu ra cái gì.
 
Lúc năm hai đại học, cô nhìn ra sự khó khăn của anh ta cho nên mới cố ý dùng hợp đồng 5 năm để đưa cho anh 50 ngàn!
 
Sau đó cô đối xử với anh dữ như vậy là sợ anh ta áy náy sao?
 
Chỉ có lý do này, mới có thể giải thích hết tất cả.
 
Nhưng anh ta đã làm cái gì?
 
Không những không cảm nhận được sự hết lòng của cô mà lại còn phản bội cô!
 
Tay Đỗ Nhược nắm thành nắm đấm, ánh mắt anh ta dần dần trở nên thâm tình.
 
Ninh Mông chú ý tới anh ta.
 
Tất cả mọi người rời đi, chỉ có anh ta còn đứng ở chỗ ấy, sắc mặt không ngừng thay đổi, chẳng lẽ còn đang hận cô sao?
 
Ninh Mông đi tới chỗ đó, cô nói: "Người anh em, trước kia tôi làm như vậy thật ra là..."
 
"Em không cần nói nữa, anh hiểu mà!" Đỗ Nhược cắt ngang lời cô rồi chợt nắm lấy tay cô: "Mông Mông, anh là thằng khốn nạn, sao anh có thể làm vậy với em chứ? Anh sai rồi!"
 
Ninh Mông: ?
 
Đỗ Nhược ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt của anh ta rất nghiêm túc, anh ta nói như đang thề: "Mông Mông, em yên tâm đi, sau này anh tuyệt đối không hai lòng với em! Cả người của anh là của em hết!"
 
Ninh Mông: ! !
 
Cô lơ ngơ, như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc*.
 
Não của Đỗ Nhược này bị úng nước hả?
 
Cô vội vàng xua tay: "Không cần, không cần đâu."
 
Đỗ Nhược cúi đầu, anh ta cau mày nói bằng giọng bi thương: "Mông Mông, anh biết, em sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh. Nhưng cả đời này anh sẽ chỉ yêu một mình em thôi!"
 
Ninh Mông: ? ?
 
Cô đang muốn nói gì đó thì bỗng nhiên cảm thấy sống lưng mình lạnh run cả lên.
⬅ Trước Tiếp ➡